Lát sau Diệp Nam Thiên thu về giới quang, thuyền Nặc Á và ánh sáng vàng chui vào thân thể Diệp Nam Thiên, sắc mặt tái xanh.
Một kích khủng khiếp đến thế dù là Diệp Nam Thiên cũng khó tránh khỏi bị thương không nhẹ, nhưng cố gượng không biểu hiện ra ngoài.
Thời gian khoảng một tách trà sau, năng lượng trên bầu trời tán đi gần hết, Bí Đình Phong thu màn sáng về. Bí Đình Phong thi triển thuật na di chuyển dời năng lượng nguy hiểm còn sót lại trên trời ra ngoài.
Bên ngoài mấy trăm dặm vụ nổ, Lý Vân Tiêu, Bí Đình Phong, Diệp Nam Thiên hiện hình.
Trừ Lý Vân Tiêu ra bộ dáng hai người khác khá tệ, tổn sức háo nhiều, mặt trắng bệch như giấy.
Bí Đình Phong ân cần hỏi han:
- Đại nhân có sao không?
Diệp Nam Thiên lắc đầu, rầu rĩ nói:
- Không ngờ Thương Ngô Khung cực đoan như vậy, may mắn ta không cứu hắn, không thì tương lai ma kiếp đến loại người này vì cầu sinh có thể làm bất cứ chuyện gì.
Tuy Lý Vân Tiêu không bị vụ nổ trùng kích nhưng sắc mặt không dễ nhìn, dù sao hắn rất chú trọng có lấy được ký ức của Thương Ngô Khung không.
Nếu không phải Diệp Nam Thiên cố tình nhúng tay vào thì Lý Vân Tiêu đã khốn chết Thương Ngô Khung trong ảo cảnh, nắm chắc sưu tầm ký ức rất lớn.
Hiện tại Lý Vân Tiêu chỉ còn đường đi Phù Không đảo, hy vọng sẽ tìm ra sự thật vụ việc, tìm được Hoa Thiên Thụ.
Diệp Nam Thiên cảm thấy lúng túng, chân thành xin lỗi:
- Lý Vân Tiêu, chuyện hôm nay lỗi do ta l* m*ng.
Lý Vân Tiêu uể oải xua tay:
- Việc đã đến nước này có nhiều lời cũng vô ích. Nếu đại nhân muốn tiếp quản Thánh vực thì ta rất đồng ý, nhưng hy vọng hãy thay đổi người đảo Huyền Ly hết đi, ta không thích nhân viên cũ của Thánh vực.
Diệp Nam Thiên nói:
- Ta sẽ suy xét đề nghị của ngươi.
Lý Vân Tiêu nhìn bộ dáng của Diệp Nam Thiên tuy không lộ vẻ qua loa nhưng ánh mắt, sắc mặt nhỏ tỏ rõ không để bụng.