Bùm!
Trụ quang phát ra tiếng giòn vang như bị va chạm, linh quang tán đi.
Thương Ngô Khung hoàn toàn biến sắc mặt, xoay người định chạy trốn.
Nhưng độn quang mới nổi lên thì thấy không gian bốn phía biến ảo, không phải mây trắng sông nước nữa mà trong một dãy sơn mạch.
Chim rừng hót véo von, trùng thú chạy nhảy. Mặt trời từ trên cao chiếu xuống, xuyên qua tán lá rơi lên người rất chân thật.
Tuy nắng ấm chiếu trên người Thương Ngô Khung, bốn phía bình yên nhưng cả người Thương Ngô Khung toát mồ hôi lạnh, cảm giác rơi vào đông lạnh tháng mười hai, tay chân lạnh lẽo.
Phòng tuyến trong lòng Thương Ngô Khung hoàn toàn tan vỡ:
- Vân Tiêu công tử, buông tha ta đi. Đúng là chuyện năm xưa ta có lỗi nhưng không phải một mình ta làm, ta sẽ nói hết cho Vân Tiêu công tử nghe!
Thương Ngô Khung là người rất thông minh, biết chênh lệch với Lý Vân Tiêu sẽ ngày càng lớn hơn, khó có cơ hội chuyển bại thành thắng. Chống cự thì chỉ có đường chết, sớm chịu thua cầu một đường sống.
Nhưng đáp lại Thương Ngô Khung là tiếng chim hót sâu kêu, không có hồi âm từ Lý Vân Tiêu.
Thương Ngô Khung nóng nảy hét to với bốn phía:
- Oan gia nên giải không nên kết, ta triệt để nhận thua, chịu thua rồi! Phá Quân đại nhân làm ơn tha cho ta đi, sau này tuyệt đối không dám có lòng ngỗ nghịch nữa! Chuyện Hoa Thiên Thụ thì ta sẽ tìm mọi cách bù đắp lại, hiện tại ta đi đảo Phù Vân còn kịp.
Rào rào!
Đáp lại Thương Ngô Khung là cổ thụm chọc trời bốn phía như sống lại, trên vô số nhánh cây toát ra nhiều linh khí, biến thô thành cánh tay đều đổ ập xuống.
Ánh sáng lục đầy trời bao lấy Thương Ngô Khung, tay Thương Ngô Khung lóe ánh sáng vàng, Cửu Hoàn đại đao hiện ra chém mạnh.
Rào rào!
Trăm, ngàn nhánh gãy bay lên nhưng càng nhiều nhánh khác ập đến như những con mãng xà màu lục.