Lão nhân rít qua kẽ răng:
- Thiên Ưng Thần Miếu, Ngưỡng Thiên Hạo!
Lão nhân đột nhiên biến thành độn quang chạy nhanh như bay.
Lý Vân Tiêu, Bàn Nghị đã đi. Lát sau hai người tới trước tàng Thư lâu của Thánh vực.
Thủ vệ đột nhiên cảnh giác, tay cầm kiếm to nghênh đón. Thủ vệ đang định quát nạt thì hai người cùng ngây ra, biểu tình từ cảnh giác biến thả lỏng, trở nên đờ đẫn. Đôi mắt b*n r* tia sáng vụt tắt ánh sáng, ngơ ngẩn.
Lý Vân Tiêu, Bàn Nghị thoải mái đi thẳng vào trong, chính giữa đặt một bình đài lớn, một quyển sách ngọc đặt trên đó, ánh sáng lấp lánh, thỉnh thoảng có phù văn nổi lên.
Lý Vân Tiêu nói:
- Đây là Tàng Thư lâu của Thánh vực. Quyển Kim Khuyết Ngọc Thư này chứa các loại võ kỹ thần thông của các môn trong thiên hạ, có muôn vàn loại, ngươi muốn học bao nhiêu đều được.
Bàn Nghị nhìn quyển sách ngọc, lộ vẻ vui mừng nhưng giây sau biến sắc mặt, giật mình kêu lên:
- Hình như có cấm chế.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Chút cấm chế này làm khó được ngươi sao?
Bàn Nghị gật đầu, tiến lên trước.
Xung quanh quyển sách ngọc đột nhiên tỏa ánh sáng màu ngọc bích như vòng tay chụp lên quyển sách, ngưng tụ thành phong tỏa.
Bàn Nghị giơ tay lên, nhẹ nhàng đẩy tới trước. Vòng tay màu ngọc lập tức xuất hiện vết rạn, nhẹ nhàng vang lên răng rắc sau đó tất cả vỡ ra.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ngươi hãy ở đây đọc sách, đừng làm ra tiếng động gì. Ta đi làm việc của mình, chờ lúc nào ra sẽ kêu ngươi sau.
Bàn Nghị phất tay:
- Được!
Bàn Nghị sốt ruột vươn Chấp Pháp giả vào trong sách cẩn thận xem.
Lý Vân Tiêu một mình rời khỏi Tàng Thư lâu. Hai thủ vệ tỉnh táo lại nhưng đã quên chuyện trước đó, không biết có người ở bên trong, tiếp tục canh gác.
Một góc Thánh vực, mây trắng lượn lờ, mông lung sương khói.
Trong mây thỉnh thoảng b*n r* bảo quang chiếu ứng với sao trời. Một lão nhân một tay nâng vòng tròn, tay phải bắt ấn.