Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Đúng rồi đó, thế nào, không được?
Mắt Lý Vân Tiêu lộ tia sáng lạnh. Không ai thích bị người ép hỏi, đặc biệt là lúc tâm trạng khá tệ.
- Được, tất nhiên là được, ta chỉ hỏi vậy thôi.
Bí Đình Phong cảm nhận Lý Vân Tiêu lạnh lùng, nếu đối phương không muốn nói thì Bí Đình Phong lười hỏi. Nhưng tình huống xảy ra trong Toái Vân Thiên Xuyên làm Bí Đình Phong cảnh giác vô cùng.
Bí Đình Phong không tin, hừ mũi:
- Có trạng huống gì hy vọng hãy nói thật ra, nếu trong thiên xuyên xảy ra chuyện gì khác lạ thì hai người các ngươi không ứng đối nổi.
Lý Vân Tiêu thản nhiên nói:
- Biết, đa tạ nhị vị quan tâm.
Mộng Vũ đã đi, hơn phân nửa Mộng Bạch không ở trong thiên xuyên nên Lý Vân Tiêu chẳng cần gì.
Bí Đình Phong, Chiêm Thần bất mãn hừ mũi:
- Hừ!
Hai người quan sát bốn phía, hy vọng sẽ phát hiện được chút manh mối gì. Đáng tiếc nước trong hồ trừ kịch độc, dao động nguyên lực nhẹ nhàng ra không còn vật khác.
Sau đó bốn người đi vòng quanh đáy hồ, thỉnh thoảng Chiêm Thần sẽ ghi chép như đang tìm điểm nối không gian yếu. Nhất.
Lý Vân Tiêu, Bàn Nghị, Bí Đình Phong hờ hững nhìn Chiêm Thần, không có động tác gì.
Chiêm Thần chợt lên tiếng:
- Các ngươi có phát hiện là dị lực trong hồ nước này từ năm dòng chảy rót vào không?
Lý Vân Tiêu liếc Chiêm Thần:
- Chuyện đã quá rõ rồi.
Chiêm Thần lặng im một lúc:
- Ta đang nghĩ năm dòng chảy này từ đâu đến, chẳng lẽ cũng là không gian Địa giới? Những dòng nước tụ lại ở hồ nước, mà hồ nước thì mãi mãi không đày, nước chảy hướng nào? Bí Đình Phong đại nhân chắc có nghĩ đné những vấn đề này đi?
Bí Đình Phong gật đầu nói:
- Ngươi rất thông minh. Không biết ba vị có tinh thông trận pháp không? Trong trận đạo có một cách nói gọi là khiếu 'Hình hóa tứ phương, dòng sông không dứt’ là nói đến loại trận thế này. Thế năm dòng chảy tụ tập lại là trận thế thiên nhiên quỷ phủ thần công, trở thành thủ hộ Địa giới, có tên là giới chướng.