Hắn nói:
- Nếu các hạ không chê, có thể đi cùng ta, ta cam đoan các hạ có thể nhìn thấy các tồn tại cường đại, như vậy sẽ có trợ giúp lớn khi các hạ đột phá Hư Quang Cảnh.
Bộ dáng Bàn Nghị đã động lòng nhưng vẫn do dự chần chừ.
Tất cả cảm xúc lộ rõ trên mặt, Bàn Nghị như tất cả đồ vật hóa linh khác, không rành xã hội tính người, không có nhiều tâm kế khôn ngoan, chỉ có nỗi sợ hãi và lòng e ngại đối với bên ngoài.
Lý Vân Tiêu l**m môi cười gian:
- Các hạ yên tâm, ta không hề có ý hại người, cộng thêm với thực lực của các hạ thì trong thiên hạ hiếm có ai hại được các hạ.
Bàn Nghị gật đầu nói:
- Được, ta chỉ định du lịch tìm cách đột phá, sẽ không tham gia vào các loại ân oán gút mắt giữa nhân loại các ngươi.
Lý Vân Tiêu mừng hết lớn, cười gật đầu lia:
- Ừm ừm! Những việc này tùy ý các hạ, ta không muốn ép buộc cũng không thể làm được.
Lý Vân Tiêu thầm buồn cười, chỉ cần làm theo lời hắn, nếu gặp cường địch thì dù ngươi không muốn ra tay chưa chắc đối phương sẽ tha cho ngươi.
Lý Vân Tiêu đề nghị Bàn Nghị vào Giới Thần Bi, có vẻ Bàn Nghị rất tò mò về thánh khí nhưng vẫn từ chối, chỉ đi theo sát bên Lý Vân Tiêu.
Chuyện Nam vực vương đã giải quyết nhưng trong lòng Lý Vân Tiêu có chút hụt hẫng. Ngày xưa bốn vị siêu cường giả thống ngự bốn vực trong cuộc chiến phong ma chỉ có vị này giúp đỡ Lý Vân Tiêu nhiều nhất nhưng đã chết.
Nhưng nói đi phải nói lại, nếu Hiểu Phong Tàn không chết thì sẽ không xuất hiện đất truyền thừa, Lý Vân Tiêu sẽ không gặp được cơ duyên này.
Có lẽ vô hình trung đều có số phân, tuy Hiểu Phong Tàn chết đi lại thành toàn Lý Vân Tiêu, cũng để lại Bàn Nghị.
Ba người rất nhanh qua truyền tống trận đi Bắc vực, đến chỗ Lam Tuyết Thánh thành.