Lập tức bầu trời có cường giả tụ tập vây quanh Cố Thanh Thanh, có chạy đằng trời.
Kỳ thật Cố Thanh Thanh bản tính cũng không xấu, chỉ là không thích khuôn mẫu, không bị quản thúc. Nếu không cũng sẽ không cự tuyệt Huyền Ly đảo mời, mấy ngàn năm qua lẻ loi một mình ngủ say trong vĩnh sinh chi giới.
Lý Vân Tiêu chuyện bé xé ra to mục đích là ra oai phủ đầu với nàng, chính là để nàng biết rõ nặng nhẹ đúng mực.
Khúc Hồng Nhan trầm giọng nói:
- Tiền bối, tuy ngươi là tiền bối Thần Tiêu Cung, nhưng cũng là đệ tử Thần Tiêu Cung, không nghe bổn cung hiệu lệnh, cũng không nghe minh chủ hiệu lệnh, không khỏi quá không có quy củ, quá không có có trách nhiệm. Nếu như Phi Dương trục xuất ngươi khỏi Thiên Võ Minh, bổn cung chỉ có thể trục xuất ngươi khỏi Thần Tiêu Cung!
Sắc mặt Cố Thanh Thanh trắng bệch, tức giận nói:
- Ngươi dám!
Thiên Võ Minh nàng không sao cả, nhưng Thần Tiêu Cung chính là nhà nàng, tuy cố nhân không còn, nhưng tình cảm sâu đậm và vinh quang sao có thể bỏ qua.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Ta chính là cung chủ Thần Tiêu Cung, vì sao không dám? Có gì mà không dám, đây là chuyện nên làm. Tiền bối cũng là tổ tiên cung chủ, có lẽ minh bạch.
- Tổ tiên cung chủ... Cố Thanh Thanh...
Đám người ở xa xa kinh hãi, lập tức biết rõ cô gái trước mặt là ai, tất cả đều khiếp sợ tột đỉnh!
- Dĩ nhiên là Cố Thanh Thanh phong ấn Yêu tộc tại Ngũ Hà Sơn, trời ạ, nàng đi ra khỏi vĩnh sinh chi giới sao?
- Trong vĩnh sinh chi giới phong ấn rất nhiều tuyệt đại cường giả, thì ra là sự thật.
- Thiên Võ Minh dám đánh cả Cố Thanh Thanh, bọn họ điên rồi, có thể đánh thắng sao?
Tiếng xôn xao vang lên, xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, tất cả đều hưng phấn nhìn qua.
Cố Thanh Thanh mặt âm trầm, thật lâu sau mới lên tiếng nói: