Qua mấy canh giờ sau, Lý Vân Tiêu cùng Trác, Xán hai gã Yêu tộc đi ra khỏi Giới Thần Bi, hơn nữa còn gọi Mạch theo, cùng nhau đi thành Viêm Vũ.
Khu vực dành cho tu luyện đang xây dựng, chân thân bốn người vừa hiện ra, ba gã Yêu tộc đều có chút kinh ngạc, không biết chuyện gì.
Những kiến trúc này chẳng khác gì hàng nhái thành Tân Duyên, nhưng mà ngoại hình và cách cục hơi sửa đổi lại.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu nhìn quét qua, lại bay tới một mật thất, ba gã Yêu tộc lập tức hiểu ý, bọn họ bao quanh mật thất này.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nói:
- Cố Thanh Thanh, đường xa đến đây, cũng không chào hỏi thành chủ ta đây. Chúng ta dù sao có giao tình không tệ, cũng không cần khách khí như thế.
Mạch ba người nghe xong, lập tức hiểu được, bọn họ khóa không gian nơi đây, bất kỳ vật gì cũng không thể xuất nhập.
- Hì hì, đây không phải sợ quấy rầy ngươi sao. Gia nghiệp lớn như thế này, khẳng định hao tâm tổn trí. Cho nên ta xấu hổ tìm ngươi đấy.
Trong mật thất có tiếng nói Cố Thanh Thanh truyền ra, nàng cũng biết trốn không được, kiên trì đẩy cửa mật thất đi ra.
Một bộ váy dài màu cam, thần sắc tươi cười, trông thấy bốn người, lập tức nội tâm trầm xuống, nhưng trên mặt thần sắc không đổi, không có chút ba động nào cả.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Ngươi nói không sai, ta thật sự bận rộn, cho nên không có thời gian nói chuyện tào lao với ngươi. Lấy Thiên Vận Tạo Hóa Đan ra đi.
Cố Thanh Thanh híp mắt cười nói:
- Đan dược ta ăn rồi... Ngươi không thấy thực lực của ta tăng tiến rất nhiều hay sao?
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
- Ngươi cũng là người thông minh, thật sự không trung thực hay sao?
Cố Thanh Thanh giận dữ nói:
- Vì sao ngươi không tin tưởng ta? Tín nhiệm cơ bản giữa người với người đâu? Ta thực răn rồi... Ah!