Tô Liên Y mỉm cười nói:
- Nên để Linh Nhi nói với minh chủ đi, nàng nắm những chuyện này.
Kỳ thật công việc cả thành Viêm Vũ đều do hai người quản lý, mà Tô Liên Y nhìn thấy Đinh Linh Nhi làm việc có phách lực, tư duy cũng chặt chẽ chu đáo.
Cho nên trong khoảng thời gian này đều do Tô Liên Y làm chủ, Đinh Linh Nhi làm phụ tiến hành tu chỉnh trên phạm vi lớn, mà Tô Liên Y và Đinh Linh Nhi quan hệ trở nên vô cùng tốt, nàng biết rõ Lý Vân Tiêu có nhiều nữ tử, cho nên tận lực chế tạo cơ hội tiếp xúc nhiều với Đinh Linh Nhi và Lý Vân Tiêu.
Phi Nghê cười hì hì khen:
- Linh nhi tỷ tỷ giỏi quá nha!
Đinh Linh Nhi cũng không nghĩ nhiều, hơn nữa kinh nghiệm làm trong cửa hàng, nghe Phi Nghê tán dương cũng không có gì, chỉ cười cười, liền báo cáo tình hình thành Viêm Vũ một lần.
Lý Vân Tiêu trầm tư một hồi, nói:
- Kỳ thật không có biện pháp. Bắt đầu từ bây giờ, chỉ lựa ưu tú vào thành, chỉ có cường giả Cửu Thiên Võ Đế mới có thể tiến vào thành Viêm Vũ tu luyện. Cho dù người trong thành, từ giờ trở đi, thành Viêm Vũ không mở ra cho người dưới Võ Đế.
Lời này làm nhiều người khiếp sợ.
Chỉ cho phép Võ Đế tiến vào, cả thiên hạ dù có nhiều nơi ưu việt cũng không có ngưỡng cửa aco như thế.
Lý Vân Tiêu nói:
- Các ngươi không nên cảm thấy điều kiện này quá phận. Trên thực tế thành Viêm Vũ linh khí không chiếm ưu thế hơn các tông môn các vực khác, ưu thế lớn nhất chính là thập phương quy tắc. Nhưng thập phương quy tắc cũng chỉ hữu dụng với Cửu Thiên Võ Đế, dưới Võ Đế hoàn toàn không cần, chiếm cứ danh ngạch chỉ lãng phí tài nguyên mà thôi.
- Lời nói mặc dù như thế, nhưng rất nhiều võ giả sợ không nhất định tiếp nhận. Bởi như ma sát sẽ càng lớn.
Đinh Linh Nhi lo lắng nói.
Phi Nghê hì hì cười cười, nói:
- Linh nhi tỷ tỷ ngươi lo ngại, những kẻ bất mãn chỉ dưới Võ Đế mà thôi, sợ bọn họ làm cái gì. Đám cặn bã dám nháo sự, đến bao nhiêu giết bao nhiêu.