- Không được!
Phi Nghê lúc này bác bỏ nói:
- Nếu phu quân không làm minh chủ, ta kiên quyết không tán thành. Ta sẽ không phục Trần Đoạn Thiên, Hồng Nhan tỷ tỷ khẳng định không phục, Tiền Sinh cũng không được, liên minh này căn bản không hoạt động.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Ta hiểu ý Phi Dương, đảm đương chức minh chủ sẽ phân tán thời gian và tinh lực, không thể một lòng vào việc tu luyện, đây thật sự là vấn đề. Nhưng Phi Dương làm minh chủ là mục đích chung, nếu như căn cơ bất ổn, ước nguyện ban đầu chúng ta thành lập liên minh sẽ mất đi ý nghĩa. Ta có cách vẹn toàn, Phi Dương sẽ đảm nhiệm chức minh chủ, có thể tuyển ra người thay mặt minh chủ xử lý các công việc vặt.
- Thay mặt minh chủ?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu sáng ngời, vỗ tay khen:
- Thật sự là chủ ý tốt, cho dù là Trần Đoạn Thiên hay là Tiền Sinh hoặc người khác, tất cả đều là nhân tuyển thay mặt minh chủ tốt nhất.
Khúc Hồng Nhan mỉm cười, nói:
- Trần Đoạn Thiên cùng Tiền Sinh tuyệt đối không được, bọn họ không cách nào phục chúng, hai người chúng ta cũng không cách nào phục chúng, theo cách nhìn của ta, để Mục địch đại nhân làm thay mặt minh chủ này là tốt nhất.
Lý Vân Tiêu cả kinh nói:
- Dùng thực lực và thân phận Mục địch đại nhân tự nhiên đủ tư cách, nhưng làm thế chẳng khác gì nhân tài không được trọng dụng.
Linh Mục Địch suy nghĩ, nói:
- Hồng Nhan cung chủ chủ ý này không tệ, để lão phu làm đi. Dù sao lão phu không có tu luyện, phải dựa vào hồn thuật tẩm bổ linh hồn, trong ngắn hạn rất khó tăng lên. Còn nữa, ta có hiểu biết nhất định về Ma tộc, hơn nữa thống ngự bắc vực, xem như người lựa chọn thích hợp.
Lý Vân Tiêu đại hỉ, nói:
- Nếu như Mục Địch đại nhân chịu làm, cầu còn không được.
Linh Mục Địch nói:
- Đều vì đại kế kháng ma mà thôi.