Man vẫn nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, giờ phút này thấy kim quang kia, đồng tử co rút lại, quát lên:
- Muốn đi? Nằm mơ!
Thân ảnh của hắn di động, nâng nấm đấm lên đánh ra một quyền thật mạnh.
Nắm đấm vừa vung một nửa thì dừng lại.
Không biết từ đâu rơi xuống một đạo bạch quang, lực lượng kh*ng b* này xoay tròn liên tục.
Man kinh hãi, lực lượng kia đúng là nhắm vào hắn, không thể không cải biến quyền đường, giơ tay lên ngăn cản.
Ầm ầm!
Đạo bạch quang kia đánh nát quyền mang của hắn, trực tiếp rơi vào trong người làm hắn mê muội, lại cuốn vào vòng xoáy sau đó biến mất.
Lập tức, đám người Lý Vân Tiêu bị kim quang dẫn dắt, biến mất không thấy gì nữa.
- Cái gì? Tại sao có thể như vậy?
Đám người Lỗ Thông Tử kinh hãi không thôi, trơ mắt nhìn qua đám người Lý Vân Tiêu biến mất, sửng sờ một lát, dư âm ảnh hưởng còn lại không ngừng yếu bớt, nhưng mà thân thể bọn họ không ngừng đau nhức.
Thời gian trôi qua, lực trùng kích kh*ng b* biến mất sạch sẽ.
Trên bầu trời ánh sáng lờ mờ, trở nên ban ngày, có ánh mặt trời chiếu vào.
Phốc!
Hạo Phong dù trùng kích rời xa, giờ phút này cũng phun máu tươi, đồng thời hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn qua bầu trời.
Vừa rồi lực lượng mạnh như vậy, trực tiếp xé rách vĩnh sinh chi giới, ánh mặt trời Thiên Võ Giới chiếu vào, làm cho những người sống mấy vạn năm như bọn họ trong nơi này đều cảm thấy chói mắt.
- Trốn. . . Mọi người trốn. . .
Lỗ Thông Tử kinh ngạc đứng trên bầu trời, ngẩn người.
Đột nhiên không gian vặn vẹo, thay đổi nhanh chóng, thân thể Dận Vũ chấn động, lảo đảo lui ra sau hơn mười bước mới đứng vững.
- Man đại nhân, ngươi không sao chớ?
Ma Cát vội vàng nghênh đón, giờ phút này vĩnh sinh chi giới bị xé nứt, giới lực không ngừng tăng cường, sắc mặt của hắn khó nhìn hơn, cảm thấy hô hấp cũng khó khăn.