Phong Yếu Ly tức giận nói:
- Ngươi ngàn vạn lần không được làm chuyện điên rồ! Nếu không bổn quân sẽ mai táng ngươi tại đây! Thực lực Ma Quân Cát phi phàm, ta không có nắm chắc tất thắng. Không bằng giao tàn hồn Họa Đấu cho ta, ta có thể thi triển Phong Thiên Ấn trấn trụ hắn.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Trả thù lao trước, xuất lực sau? Loại người có chỉ số thông minh thấp như ngươi làm sao có thể ngồi lên vị trí quốc chủ? Hay là ngươi cố ý khi dễ ta?
- Khục khục.
Phong Yếu Ly ho khan hai cái, nói:
- Đúng là có chút miễn cưỡng, không bằng như vậy đi, ta thay ngươi giết Lỗ Thông Tửm, thấy thế nào?
Lỗ Thông Tử tức giận nói:
- Phong Yếu Ly, ngươi không muốn mạng của Dận Vũ sao?
Phong Yếu Ly cười nhạo nói:
- Có thể thì đương nhiên tốt rồi, nhưng so sánh với tàn hồn Họa Đấu, mạng của Dận Vũ không đáng giá bằng.
- Tên nô tài chết bầm, không có chút đạo nghĩa nào!
Lỗ Thông Tử tức giận chửi mắng, không ngừng th* d*c.
Sắc mặt Phong Yếu Ly đại biến, thần là quốc chủ một nước, cường giả đỉnh phong của thời đại, hắn chưa từng bị người nào mắng chửi bao giờ, lạnh lùng nói:
- Ngươi thật sự muốn chết đúng không?
Lý Vân Tiêu cân nhắc một thời gian, gật đầu nói:
- Tốt, nếu quốc chủ đại nhân có thể chém giết Lỗ Thông Tử, tàn hồn Họa Đấu sẽ là của ngươi.
Hắn cười nhạo, nói:
- Tổng trưởng đại nhân lại đi bàn ‘ đạo nghĩa ’, thật sự làm cho người ta giật mình. Chuyện ngươi cấu kết Ma giới người đời đều biết, chỉ sợ Hóa Thần Hải sẽ là trung tâm gió bão.
Lỗ Thông Tử tức giận xanh mặt, khẽ nói:
- Thời đại này không phải năm đó, không phải ngươi muốn thế nào thì sẽ như thế nào? Thiên hạ sinh linh đều là đạo sinh ra, đạo không cao thấp, cũng không có chính tà, tốt xấu.