Vi Vô Nhai khó thể lựa chọn, liếc qua Vi Thanh ý là mọi chuyện từ gã quyết định.
Vi Thanh thầm thở dài nghĩ rằng hành trình đi Vĩnh Sinh chi giới toàn gặp trắc trở, cảm giác thất bại ê chề.
Tu vi của Vi Thanh phong vân một cõi trong Thiên Vũ giới, vừa vào Vĩnh Sinh chi giới thì như tôm tép.
Nhiều cường giả vây xem, muốn cướp Thiên Phượng Chân Vĩ Linh và Giới Thần Bi là chuyện cực kỳ xa vời.
Vi Thanh buông tiếng thở dài:
- Chúng ta đi.
Hiện tại Vi Thanh chỉ thầm nghĩ nhanh chóng quay về Thánh vực bế quan, tìm hiểu rõ Âm Dương Nhị Khí bình, sớm ngày đột phá đến chưởng thiên cảnh.
Vi Thanh nói xong dẫn theo người của mình bay hướng nam.
La Thanh Vâna đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Vi Thanh không thèm gọi La Thanh Vân tiếng nào, không liếc mắt sang gã. Vi Thanh biết rõ cảnh giới hai người chênh lệch, có muốn ra lệnh cho La Thanh Vân cũng không được.
Trong sân thoáng chốc thiếu bớt gần mười người.
Lỗ Thông Tử mỉm cười nói:
- Vi Thanh kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, không biết các vị còn lại thì sao?
Lý Vân Tiêu mở mắt ra, lạnh lùng nói:
- Ở đây ai đều là cường giả mỗi thời đại, sao có thể bị ngươi nói hai, ba câu liền sợ chạy trốn? Thế thì về sau làm sao ngẩng đầu làm người?
Vài cường giả vốn định đi nghe xong mặt đỏ rần, xấu hổ không đi nữa.
Lý Vân Tiêu tiếp tục bảo:
- Còn nữa, ngươi cấu kết Ma giới, công nhiên kết bè với Ma Quân, là thiên địch của toàn Thiên Vũ giới, người người đều nên tru!
Lỗ Thông Tử cười nói:
- Trò kích động rẻ tiền như vậy có thể khiến các vị cường giả bán mạng cho ngươi sao? Ngươi đang làm nhục chỉ số thông minh của mình hay mọi người vậy?
Lỗ Thông Tử nghiêm nghị nói:
- Các vị, mọi người đều là người thông minh tuyệt đỉnh, hãy tự hỏi nếu ở lại có bao nhiêu tỷ lệ có thể đạt được Giới Thần Bi hoặc Thiên Phượng chi linh? Vì chút xác suất đó mà chết thì có đáng giá không? Ai ở laị tức là đối địch với Lỗ Thông Tử ta, thái độ của ta với kẻ thù luôn chỉ có một, đó là lạnh lùng như gió thu cuốn lá rụng.