Hai tay Chân Ma cự linh kết ấn, một cánh tay biến thô to. Chân Ma cự linh hét lớn lăng không giáng xuống, nắm đấm như sao băng.
Tim Lý Vân Tiêu thít chặt kinh kêu:
- Ma Quân!
Lý Vân Tiêu phát hiện ánh mắt và biểu tình của Chân Ma cự linh khác hẳn với Lỗ Thông Tử.
Cái gọi là tướng từ tâm sinh, ma công tại ngưng tụ Chân Ma cự linh thì biểu tình của cự linh sẽ bị chủ nhân ảnh hưởng sinh ra động tác, dáng vẻ giống y.
Lỗ Thông Tử và Chân Ma cự linh hoàn toàn là hai thân thể khác nhau.
Mắt Lỗ Thông Tử b*n r* tia sáng đen đặc lướt qua Hạo Phong bắn thẳng đến Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu kiềm chế lòng kinh sợ, lạnh nhạt nói:
- Tổng trưởng đại nhân, nhìn chằm chằm vào ta đã đủ chưa? Không ngừng đem Ma Quân ra khỏi Ma giới, làm vậy có ổn không?
Bốn phía giật mình, ánh mắt hoảng sợ nhìn Lỗ Thông Tử. Nếu Lý Vân Tiêu nói thật thì chẳng lẽ người này cấu kết với ma giới?
Lỗ Thông Tử khẽ hừ:
- Hừ!
Sát khí xẹt qua đáy mắt Lỗ Thông Tử, lòng thầm quyết định, lần này dù thế nào cũng không tha cho Lý Vân Tiêu.
Mắt Hạo Phong cũng lộ ra kinh sợ:
- Đây là Ma Quân sao?
Đao quang trong tay xẹt qua, một đao cương to chém tới.
Ầm!
Cú đấm nổ tung, nổ thành vô số ma khí bị đao kình đánh bay hóa thành ma sát bay đầy trời hú quá dị.
Uy lực đao cương không giảm giáng từ trên cao xuống chặt bả vai và cánh tay Ma Quân.
- A?!
Ma Quân trợn to mắt, vẻ mặt tràn đầy vừa kinh vừa giận:
- Không thể nào! Trong tình huống không bị giới lực ức chế thì Ma Quân chúng ta hơn xa cường giả hư cực cảnh các ngươi. Tại sao nắm đấm của ta không đánh lại hắn?
Lỗ Thông Tử trầm giọng nói:
- Rốt cuộc ngươi có được không? Người này không phải hư cực cảnh bình thường, xem như cao thủ trong hư cực cảnh.