Diêu Kim Lương tự biết khó tránh một kiếp, gã thà chết vì tự sát, giữ lại chút tôn nghiêm Vũ Đế chứ không muốn đáng thương chết trong tay Lý Vân Tiêu.
- Grao grao!
Táng Vân Thú đột nhiên trầm thấp r*n r*, mắt nhỏ xuống từng giọt lệ.
Táng Vân Thú r*n r* vài tiếng bi thương rồi ngừng, nằm dưới chân Diêu Kim Lương không nhúc nhích, đã tắt thở.
Một người một thú lặng yên trong góc đại điện, tựa như pho tượng nặng nề.
Lý Vân Tiêu thở dài thườn thượt. Nhớ ngày xưa trong Thánh vực tranh giành phong hào danh tiếng thì khoái ý hào hùng, Lý Vân Tiêu bỗng có cảm xúc thỏ chết cáo buồn.
Nam nhân dẫn đầu đột nhiên cười nói, nghiền ngẫm khen ngợi:
- Chậc chậc, đây là thực lực của chủ Giới Thần Bi sao? Bị thương như thế mà có thể thi triển ra một kích cường đại đến vậy, quả nhiên có chỗ hơn người.
Lý Vân Tiêu trợn mắt nhìn, vươn tay ra chỉ vào hắn, lạnh giọng nói:
- Bản thiếu gia có nhiều loại công kích cường đại, tiếp theo sẽ lần lượt dùng trên người của ngươi!
Nam nhân dẫn đầu vỗ tay cười nói:
- Hoan nghênh hoan nghênh, đã lâu không đánh nhau, ta đang ngứa da chờ ngươi gãi đây.
Diêu Kim Lương chết làm tâm tình Lý Vân Tiêu khá tệ, sát khí nặng nề trong đại điện. Khí thế mọi người quyết liệt b*n r* hỏa hao trong không trung.
Nếu ra tay thì sẽ là kinh thiên động địa, nhưng không người dám hành động trước.
Nam nhân dẫn đầu trầm giọng nói:
- Lý Vân Tiêu đang kéo dài thời gian phục hồi vết thương, cần ra tay sớm không nên chậm trể.
Lỗ Thông Tử nói:
- Hết thảy nghe các hạ sai khiến.
Những người còn lại cũng gật đầu lia.
Nam nhân dẫn đầu khinh thường hừ mũi:
- Ta ra tay đương nhiên không thành vấn đề, chỉ sợ giống Diêu Kim Lương kia xông lên rồi không có hậu viện, uổng công chết thảm.
Lỗ Thông Tử nói:
- Cái này không giống nhau. Diêu Kim Lương hành động một mình, ai ngờ hắn ra tay đột ngột vậy? Không thể vì một mình hắn mà rối loạn tổng thể. Chỉ cần các hạ dẫn đầu, chúng ta nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.