- Hừ.
Lâm khinh thường hừ lạnh một tiếng:
- Lâm ta đây từ khi nào cần chạy trốn để bảo vệ mạng sống? Huống chi những người này xâm nhập vào cấm địa của ta, sao có thể bỏ qua?
Lúc này Trác và Xán lui vào.
Đám người Lỗ Thông Tử vào theo, đứng ở cửa đại điện, cách quả cầu ánh sáng vàng trăm trượng,, lạnh lùng giằng co.
Nam nhân thủ lĩnh giương mắt nhìn đại điện, nhếch mép cười lạnh:
- Lâm, ngươi đâu?
Trong quả cầu ánh sáng vàng phát ra giọng Lâm:
- Ngươi là ai?
Nam nhân ngạc nhiên, con ngươi co rít nhìn quả cầu ánh sáng vàng chằm chằm.
Nam nhân cười gằn:
- Ha ha ha! Ngươi đã yếu ớt đến mức khó thể giữ được thân thể sao?
Đám người Lỗ Thông Tử giật nảy mình nhìn quả cầu ánh sáng vàng, thật khó tin cường giả giới vương cảnh trong truyền thuyết đã suy yếu đến mức này.
Lâm nói:
- Lý Vân Tiêu, các ngươi đến đằng sau ta đi.
Đám người Lý Vân Tiêu không đáp, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Nam nhân thủ lĩnh cười khẩy nói:
- Bộ dạng của ngươi đã thế này rồi còn muốn bảo vệ bọn họ?
Trác rít gào:
- Lâm đại nhân, hãy để ta xé xác bọn họ ra! Tay và lão Xán cho tới bây giờ còn không sợ chết!
Lâm cười nhạt một tiếng, nói:
- Đồ ngốc, ta đã bao giờ nói các ngươi sợ chết? Nhưng không cần hy sinh vô ích, mau tới đằng sau ta.
Xán dự cảm được điều gì, đứng im không nhúc nhích.
Xán trầm giọng nói:
- Đại nhân, xin hãy cho ta biết tiếp theo là gì? Chúng ta đứng sau lưng đại nhân rồi làm gì tiếp?
Quả cầu ánh sáng vàng xoay tít, ánh sáng trở nên nhu hòa.
Lâm chậm rãi nói:
- Tiếp theo thì . . . Các ngươi không cần quan tâm.
Nam nhân thủ lĩnh dẫn đám người từng bước tiếng lên nghe vậy khựng lại, kinh ngạc hỏi:
- A? Chẳng lẽ ngươi còn có thủ đoạn gì nữa?
Biểu tình của Xán trầm trọng lắc đầu nói:
- Ta sẽ không đi qua. Theo đại nhân không biết đã bao nhiêu năm tháng, bản thân cũng quên. Thiên Vũ giới bây giờ đã không phải là thời đại chúng ta từng ở, ta không có chút hứng thú.