Lý Vân Tiêu biểu hiện càn quấy ngang ngược vì khiến đối phương không sờ thật giả sâu cạn, càng là sợ ném chuột vở đồ.
Đám người Lý Vân Tiêu từ trên bầu trời bay xuống, tiến vào cung điện. Xán và Trác canh giữ trước cửa cung điện , lạnh lùng nhìn mọi người, tràn đầy khinh miệt.
Lỗ Thông Tử nói:
- Quốc chủ đại nhân, làm sao bây giờ?
Phong Yếu Ly trợn trắng mắt liếc Lỗ Thông Tử:
- Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Là ngươi nghĩ ra ý tưởng thì tự mình tìm cách đi. Nhưng ta thể phải nhắc nhở ngươi, vị Lâm đại nhân này trong cuộc chiến phong ma ngày xưa là tồn tại đỉnh giới vương cảnh.
Lỗ Thông Tử cũng biết về giới vương cảnh, mặt âm trầm càng thêm khó coi.
Trong hư không vang lên thanh âm xa lạ:
- Nhưng ngươi cũng biết là chuyện năm xưa, hiện tại không lợi hại như vậy.
Một người từ từ bước ra, là cao thủ đám người Lý Vân Tiêu gặp gỡ khi mới vào Vĩnh Sinh chi giới, Bàng Vân.
Lỗ Thông Tử nhíu mày hỏi:
- Ngươi là ai?
- Bất quá ngươi cũng biết đó là năm đó, hiện tại cũng không lợi hại như vậy.-
Hư không truyền đến một đạo thanh âm xa lạ, từ từ có một người đi ra, chính là Lý Vân Tiêu đám người mới vừa vào Vĩnh Sinh chi giới thì gặp phải cao thủ Bàng Vân.
- Ngươi là ai?
Trong Vĩnh Sinh chi giới có nhiều cao thủ, tùy tiện một người bước ra toàn là chưởng thiên thần cảnh. Nên đám người đỉnh cao xuất thân từ Thiên Vũ giới như bọn họ rất là buồn bực.
Bàng Vân cười nói:
- Hư danh sớm bị thế nhân quên đi, chúng ta hãy nói việc chính đáng đi. Theo ta biết thì trong tay Phạn Yêu không chỉ có Thiên Phượng Chân Vĩ Linh còn hơn mười cọng vũ linh bình thường, đều là báu vật vô giá. Thực lực của Phạn Yêu không phải giới vương cảnh như mười vạn năm trước, có người nói Phạn Yêu bị ma chủ đánh trọng thương rớt cảnh giới. Các ngươi không phát hiện Phạn Yêu chưa bao giờ lộ mặt ra sao? Chắc chắn có vấn đề.