Lỗ Thông Tử nói:
- Các hạ cũng thấy tổn thương trên người Dận Vũ đại nhân, không thể dễ dàng chữa lành hết. Đặc biệt là linh đài thức hải bị Thuật Thần Chi Quang của Lý Vân Tiêu chấn vỡ hơn phân nửa, sợ là trong thiên hạ cũng chỉ có Hóa Thần Hải của ta chữa được.
Phong Yếu Ly nhíu mày hỏi:
- Ý ngươi là không giao cho ngươi thì không được?
- Ha ha ha!
Lỗ Thông Tử cười gật đầu nói:
- Tuy nói không dễ nghe nhưng đúng vậy.
- Hừ!
Phong Yếu Ly cười lạnh nói:
- Thiên hạ không có bữa cơm miễn phí, sao bổn tọa biết ngươi có rắp tâm gì? Mưu đồ của ngươi là gì?
Lỗ Thông Tử nói:
- Cái này liên quan gì quốc chủ? Chỉ cần ta có thể chữa lành cho Dận Vũ đại nhân hì đây chẳng phải là điều quốc chủ muốn sao?
Phong Yếu Ly khịt mũi:
- Dù ngươi thật sự có năng lực này thì làm sao ta tin ngươi được?
Lỗ Thông Tử cười nói:
- Ha ha ha! Quốc chủ phải tin, hơn nữa lão hủ là tổng trưởng Hóa Thần Hải, sao có thể lừa quốc chủ?
Phong Yếu Ly im lặng, phân vân khó lựa chọn.
Dận Vũ có tác dụng quan trọng với Phong Yếu Ly, tuyệt đối không thể bị người giết dễ dàng. Nhưng như Lỗ Thông Tử nói, Phong Yếu Ly không thể không tin, gã không có lựa chọn nào tốt hơn.
Nếu Phong Yếu Ly mạnh mẽ tấn công, chưa biết có cướp Dận Vũ về từ tay hai người này được không.
Lỗ Thông Tử cười nói:
- Tình hình trước mắt rất rõ ràng, quốc chủ đại nhân cũng xem hiểu đúng không? Chúng ta có chung một mục đích là Thiên Phượng Chân Vĩ Linh, quốc chủ đại nhân thật sự cam lòng Chân Vĩ Linh bị Lý Vân Tiêu cướp đi sao?
Lời thốt ra làm mọi người biến sắc mặt.
Đám người Khúc Hồng Nhan vừa thoát khỏi Thái Cực Phong Thiên liền bay lên trời, đứng cạnh Lý Vân Tiêu chữa thương cho hắn. Nghe Lỗ Thông Tử châm ngòi thì bọn họ tức điên.