Ánh sáng ngọc lưu ly không ngừng chữa trị thân thể Lý Vân Tiêu, hắn trở tay chộp, một đoàn sáng vàng hiện ra trong lòng bàn tay tỏa ánh sáng nhu hòa biến thành một kim luân bay ra chém vào đầu Dận Vũ.
Linh đài Dận Vũ bị tổn hại, ngũ cảm lục thức dã tê dại, đần độn. Lý Vân Tiêu biết nếu để thời gian trôi qua, chờ Dận Vũ phục hồi lại thì nguy hiểm, phải thừa dịp người bệnh lấy mạng.
Kim luân xoay trên trời diễn sinh ra muôn vàn dị tượng, không phải huyền khí bình thường.
Trong cung điện truyền ra giọng Lâm kinh ngạc nói:
- Pháp Thụ Kim Luân!
Lâm ung dung nói:
- Thì ra sau khi đột phá còn dư lại hơn mười ngày hắn dùng để nghiên cứu vật ấy, nhưng mà thời gian ngắn ngủi, có thể khống chế nó không?
Trên Pháp Thụ Kim Luân hiện ra đại trận màu vàng mênh mông, bên trong có mấy trăm bánh răng xoay tròn kéo toàn bộ đại trận. Có hàng vạn ma phù ẩn hiện trong đó, cực kỳ bí ẩn.
Rầm!
Đuôi rồng sau này Dận Vũ vỗ tới, ánh sáng xanh xẹt qua không trung. Cái đuôi to đánh vào kim luân phá tan một nửa dị tượng.
Nhưng dường như cái đuôi không còn nhiều lực lượng, Dận Vũ chưa tỉnh táo, chỉ có ý thức bản năng phòng ngự, hai tay giơ đằng trước chộp.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Kim luân xoay tròn k*ch th*ch lòng bàn tay Dận Vũ b*n r* vô số máu tươi, vảy rồng btrên cánh tay bị trầy.
Dận Vũ bị Pháp Thụ Kim Luân đè ép không ngừng thụt lùi ra sau nhưng không cách nào tổn thương long thể.
Lý Vân Tiêu cau mày, hắn không còn ao nhiêu sức mạnh. Lý Vân Tiêu thầm lo âu, một tay bắt ấn thu kim luân về cầm trong tay.
Tay kia tung ra Lục Đinh Lục Giáp, mười hai khôi lỗi bay ra vòng quanh Dận Vũ bày binh bố trận.
Sáu cự linh khoảnh khắc biến ra, cầm binh khí chém hướng Dận Vũ trong trận.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Sáu luồng quang kích quang xoa cùng giáng xuống người Dận Vũ, đánh gã bay lên. Lỗ hổng kiếm thương trên ngực bị xé rách mấy tấc, máu tràn ra.