Trên bầu trời vạn dặm đằng trước bọn họ, Lý Vân Tiêu ở trong móng vuốt rồng không có chút sức chống cự. Không chỉ thân thể Lý Vân Tiêu rách toạc đẫm máu, gần như mất hết ý thức, đáng sợ nhất là sóng âm xông vào linh đài thức hải, bắt đầu trắng trợn tàn sát bừa bãi, sắp sửa đánh Lý Vân Tiêu hồn phi phách tán!
Đột nhiên trong thức hải nổi lên ánh sáng vàng. Ý thức bản nguyên của Lý Vân Tiêu biến ra thật thể ngồi xếp bằng ở trên, hai tay bắt ấn chĩa xuống. Một mảnh Ma Ha cổ tử voàng quanh Lý Vân Tiêu đó, chống lại sóng âm trùng kích.
Cổ tự bị long hàng không ngừng phá hoại tan vỡ, thành bụi phấn vàng rơi vào người Lý Vân Tiêu, rất nhanh biến thành người vàng.
Căn nguyên ý thức của Lý Vân Tiêu hóa thành thật thể, ngồi xếp bằng ở trên, hai tay bắt ấn.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Một đống Ma Kha cổ tự bị đánh nát, tiếng rồng ngâm đánh vào thân hình căn nguyên thức hải của Lý Vân Tiêu. Trong linh đài lung lay gần như sắp nổ tung.
Ý thức của Lý Vân Tiêu hét to:
- Không được!
Đột nhiên trong thức hải mở ra một cánh cửa phong ấn ký ức.
- Vạn vật đều từ một khí sinh, thiên trong, địa trọc . . .
- Số địa diễn là năm mươi, sử dụng bốn mươi có chín . . .
- Trời định ngũ, đất định ngũ . . .
- Hôm nay ngươi được truyền thừa của ta, ta sẽ tiễn ngươi vào luân hồi, còn lại phải xem tạo hóa của ngươi.
- Nếu như có thể chuyển thế trùng sinh, tương lai sẽ có một ngày mở ra cửa này, được đến toàn bộ Đại Diễn Thần quyết phân tích của ta.
Con ngươi Lý Vân Tiêu co rút, ký ức bị thiếu trong Thiên Đăng sơn mạch từng cảnh trở về. Thần quyết hối ý nhiều năm khó hiểu bỗng chốc đột phá thông suốt sáng tỏ.
- Nguyên lai thần quyết phân tích vẫn luôn tại ở trong linh đài thức hải của ta, chẳng qua bị Diễn Thần phong ấn. Hắn sợ ta chuyển thế sống lại rồi tu vi chưa đủ, l* m*ng xúc động Đại Diễn Thần quyết, rơi vào hồn phi phách tán!