Hai người ở trên trời cách xa nhau ngàn trượng lạnh lùng nhìn đối phương, không ngừng điều tức nội nguyên.
Mấy lần liều đấu địa chiêu làm Lý Vân Tiêu tiêu hao rất lớn, nếu không đã chẳng đến mức bị long vực Tinh Vân Quyết chấn động ra nội thương.
Dận Vũ bị thương quá nặng, nhát kiếm của Lý Vân Tiêu đâm thủng người, vảy rồng trước ngực bị kiếm khí và . . . Đánh tan. Máu thịt quanh miệng vết thương đã bị đốt khét, trong thời gian ngắn khó thể phục hồi như cũ.
Nếu không bằng vào thân rồng của Dận Vũ, chỉ bị một kiếm tổn thương vón không bị gì.
Linh Mục Địch thở hắt ra:
- Ta biết ngay tiểu tử này không chết dễ dàng vậy, mới rồi làm ú tim.
Phi Nghê vội la lên:
- Nhưng Dận Vũ kia thực lực quá b**n th**, phu quân khó có phần thắng!
- b**n th**?
Linh Mục Địch liếc Phi Nghê một cái, nói:
- Chân Long Dận Vũ hiện tại có tu vi hư cực, hơn nữa là thân xác Chân Long, về mặt nào đêu đè bẹp Lý Vân Tiêu nhưng lại rơi vào thế yếu, hãy nói xem ai b**n th** nhiều hơn?
Câu này làm tim mọi người đập nhanh.
Mắt Phong Yếu Ly mông lung và lạnh băng, đổi lại Phong Yếu Lya đối đầu Dận Vũ cũng không nắm chắc sẽ thắng. Lý Vân Tiêu thì đè ép Dận Vũ, điều này làm Phong Yếu Ly hết sức e ngại.
Dận Vũ ở trên bầu trời không ngừng ho ra máu:
- Khụ khụ.
Dận Vũ ho hết máu đọng trong phổi ra, điều chỉnh long nguyên của mình:
- Thật sự là nằm mơ cũng không nghờ ngươi có thể làm tổn thương ta!
Lý Vân Tiêu nói:
- Càng lúc càng càng có nhiều điều ngươi nằm mơ cũng không tưởng được. Điều này chứng minh ngươi đã không thích hợp thời đại này. Không cần biết trước kia ngươi là rồng cũng tốt, sâu cũng vậy đều qua đời.
Dận Vũ nổi sùng, căm giận nói:
- Muốn ta chết? Ngươi còn chưa đủ tư cách!
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói: