Trong cung điện không có thanh âm khác, trở về tĩnh lặng.
La Thanh Vân không nói gì thêm, lòng tràn đầy cảm kích. Sau đó tinh thần La Thanh Vân bình ổn lại, vừa quan sát cuộc chiến của Lý Vân Tiêu và Dận Vũ vừa củng cố cảnh giới.
Ánh mắt đám người Vi Thanh nhìn La Thanh Vân trừ Phong Yếu Ly ra hầu như đều thay đổi.
Lý Dật ghen ghét dữ dội, tức muốn nổ óc, tóc dựng ngược, giận run người. Lý Dật thầm nghĩ tại sao chuyện tốt thế này không rơi vào người gã?
Diêu Kim Lương không nhịn được tiến lên trước, chắp tay cao giọng nói:
- Lâm đại nhân, tại hạ là Diêu Kim Lương, kẹt tại đỉnh quy chân cảnh đã long, mong đại nhân sẽ chỉ điểm cho đôi chút.
Cung điện vắng lặng không chút thanh âm, như thể trống rỗng không người ở.
Diêu Kim Lương không cam lòng, lại mở miệng cầu chỉ giáo, nhưng vẫn như cũ không ai đáp lại gã.
Trác cười hỉ hả, mỉa mai nhìn Diêu Kim Lương:
- Ha ha ha! Lâm đại nhân không lên tiếng nghĩa là ngươi không có tư cách, còn không mau cút đi!
Mặt Diêu Kim Lương trắng bệch ác độc liếc xéo cung điện, phất tay áo quay người trở lại trong đám Vi Thanh.
Ánh mắt mọi người nhìn Diêu Kim Lương thay đổi làm mặt gã nóng ran.
Vi Thanh sắc mặt âm trầm, biểu tình khó chịu. Hiện tại La Thanh Vân nhờ thế mà đột phá đến chưởng thiên cảnh, thực lực trực tiếp đã vượt qua Vi Thanh, e rằng không tốt điều khiển.
Lòng Vi Thanh dâng trào cảm giác nôn nóng, khát vọng chưởng thiên cảnh mãnh liệt chưa từng có.
Hiện tại trên bầu trời đã bị lực lượng Lý Vân Tiêu và Dận Vũ đánh thành tổ ong, mảng lớn sấm sét như tường đổ ngói vụn rơi rải rác trên bầu trời.
Trong phạm vi mấy ngàn dặm đều bị lôi uy từ hóa tia điện, khắp nơi là các tia điện bủa giăng.
Nơi Lý Vân Tiêu từng đứng long vực biến thành lỗ đen như vực sâu vô tận cắn nuốt đây là thần thức và ánh mắt, không ai nhìn rõ ràng tình hình bên trong được.