Mấy ngày sau, Lý Vân Tiêu lơ lửng trên hư không đột nhiên run nhẹ, lực lượng kinh khủng bộc phát từ trong cơ thể hắn liên tục chấn động không dứt làm nguyên hư không dao động.
- Chưởng thiên cảnh, rốt cuộc ta đã đạt được!
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu cực kỳ trầm ổn, đã rút bỏ vẻ non nớt. Khi Lý Vân Tiêu mở mắt ra như có ánh sao nhấp nháy.
Kiếp trước đỉnh cao nhất của Lý Vân Tiêu cũng không thể đột phá cảnh giới nhưng lúc này đã đạt chân vào nó.
Tuy dựa vào hai viên thập giai thần đan nhưng Lý Vân Tiêu đã rất thỏa mãn. Đột phá thì tốt rồi, tài liệu quý giá mấy cũng đến lúc phải dùng.
- Không ngờ trên người của ngươi có nhiều thứ tốt như vậy, xem ra thiên đạo rất ưu ái người.
Giọng Lâm vang lên:
- Ta đưa lông Thiên Phượng đã vô ích.
Lý Vân Tiêu lấy lông chim Thiên Phượng ra đặt trong lòng bàn tay giơ cao:
- Ha ha ha, xin trả lông vũ lại cho đại nhân, hy vọng đại nhân luyện hóa nó tăng tuổi thọ.
Lâm im lặng một lúc rồi mở miệng nói:
- Ta đã không cần thứ đó nữa, đã cho ngươi thì ta sẽ không lấy lại. Ngươi hãy thay đồ đi, chút nữa ta sẽ truyền cho ngươi trận chiến cùng Dận Vũ còn giữ trong đầu ta.
Lý Vân Tiêu thế mới phát hiện đồ mặc trên người dính máu. Sau khi Lý Vân Tiêu nuốt Bắc Quảng Pháp Thiên đan thì, kinh mạch toàn thân nổ bung, tự động điểm phá khiếu huyệt để lực lượng giải tỏa, tránh cho nguy hiểm bạo thể.
Tiếc rằng nhiều dược lực cũng xói mòn theo.
Rất nhanh Lý Vân Tiêu thay đồ xong. Lâm huyễn hóa thân hình nữ nhân trên hư không, khuôn mặt dần rõ ràng hơn.
Lý Vân Tiêu đứng ngây như phỗng. Mặc dù Lý Vân Tiêu gặp qua rất nhiều mỹ nữ, lâu năm ở chung với Khúc Hồng Nhan nhưng vẫn bị sắc đẹp kinh thế hút hồn, não rỗng.
Đây tuyệt đối là một khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết, là kỳ tích của tạo vật.