Lâm nói:
- Một là Thiên Phượng niết thể, hai là chủ Giới Thần Bi, ba là hoàng của vạn yêu, người cuối cùng thì tuy ta không muốn nhưng đứng ở đại cục đúng là Dận Vũ thích hợp.
Mọi người biến sắc mặt.
Lý Vân Tiêu kinh kêu:
- Người này cũng thích hợp? Thân phận của hắn là gì? Chẳng lẽ là con của Chân Long?
Linh Mục Địch nhíu mày nói:
- Tại sao ta chưa từng nghe nói về người này? Hắn nên thuộc lớp cường giả mười vạn năm trước mới đúng.
Lâm im lặng một lúc mới nói:
- Lai lịch của hắn già hơn bất cứ ai trong chúng ta, không ai biết hắn sống đã bao lâu. Mười vạn năm trước hắn chưa ừng tham gia cuộc chiến phong ma nhưng ít nhiều gì ảnh hưởng đến chiến sự. Thân phận của Dận Vũ không phải con của Chân Long mà vốn là Chân Long.
- Ui!
Mọi người giật nảy mình. Trừ Xán và Trác sớm biết thân phận Dận Vũ ra những người khác tái mặt, một số thì chết đứng.
Cường giả chỉ tồn tại trong thần thoại, thu nạp tinh hoa thiên địa mà sinh ra, giới lực ngưng tụ, đứng đầu chân linh thượng cổ, trong truyền thuyết cực kỳ cường đại đã xuất hiện trước mắt bọn họ, và còn là . . .
Nghĩ đến giữa Ngô Đại Thành và Lý Vân Tiêu có các loại mâu thuẫn ân oán, một đường gập ghềnh đi tới, hắn mở miệng hỏi:
- Đại nhân lầm rồi đi?
Tuy trong lòng Lý Vân Tiêu khẳng định là đúng, Lâm sẽ không nói giưỡn việc này nhưng hắn không tin được.
Đừng nói là Lý Vân Tiêu, đám người Linh Mục Địch cũng hóa đá, thật lâu sau mới lấy lại tinh thần.
Linh Mục Địch trầm giọng nói:
- Không biết bao nhiêu lâu trong thiên địa chưa từng gặp Chân Long, Thiên Phượng, không ngờ Chân Long luôn tồn tại trong hậu thế. Tại sao đại kiếp nạn mười vạn năm trước không thấy bóng dáng của hắn?
Lâm nói:
- Con rồng này là một kẻ ích kỷ, mười vạn năm trước lúc ta quen hắn thì mới có tu vi tạo hóa cảnh, bị ta đánh mấy lần tơi tả nhưng vẫn chạy thoát được. Dường như thật lâutrước kia tạo hóa cảnh bị thương không lành lại được, giờ qua mười vạn năm lại rớt xuống hư cực.