Lý Vân Tiêu cảnh giác nói:
- Mọi người cẩn thận, đám người này không đơn giản.
Lý Vân Tiêu xông lên trước nhất, vọt ra xa mấy trăm trượng, sợ chiến đấu lan đến cung điện ảnh hưởng Phi Nghê tu luyện.
Lý Vân Tiêu đứng lại, Giới Thần Bi nhấp nháy ánh sáng triệu ra ba người Bố Tử, Tuần Thiên Đấu Ngưu. Ba người dù gì là cường giả đỉnh cửu tinh, có thể ứng đối đám thuộc hạ Vi Thanh mang đến.
Ba người nhìn tình hình trước mắt thì méo mặt nhưng hết cách, đành cứng da đầu xông lên.
Tuần Thiên Đấu Ngưu bước ra mấy bước, súc địa thành thốn đến bên cạnh Linh Mục Địch.
Linh Mục Địch vỗ đôi sừng trâu nói:
- Lối vào này để ta thủ.
Mặt Vi Thanh lạnh băng:
- Muốn thủ lối vào? Hơi bị khó!
Vi Thanh xuất hiện bên trên Tuần Thiên Đấu Ngưu, hai tay múa biến ra các đại thủ ấn màu xanh vỗ xuống.
Tuần Thiên Đấu Ngưu kêu ùm bò, đôi mắt đỏ ngầu, thân hình to lớn rung lên, cặp sừng đâm qua.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Một cột sáng bắn lên nổ nát đại thủ ấn của Vi Thanh, thân trâu xuất hiện trên bầu trời gầm rống nhào qua.
Vi Thanh biến bắt ấn thành chưởng vỗ xuống:
- Thần khôi chết tiệt!
Bùm!
Chưởng đập trúng trán Tuần Thiên Đấu Ngưu, ánh sáng xanh bừng lên chặn lại lực lượng trùng kích từ Tuần Thiên Đấu Ngưu.
Tay trái Vi Thanh lăng không bắt ấn điểm đằng trước, đầu ngón tay b*n r* ánh sáng màu trắng như dải lụa phấp phới tói Tuần Thiên Đấu Ngưu lại.
Mắt Linh Mục Địch lóe tia tàn nhẫn, vung tay. Một bóng roi xẹt qua không trung quất vào người Vi Thanh.
Cơ thể Vi Thanh nổ tung thành vô số mảnh nhỏ nhưng chỉ là tàn ảnh.
Chân thân hiện ra trên bầu trời đáp xuống, đạp lưng Tuần Thiên Đấu Ngưu, lạnh lùng nhìn Linh Mục Địch.
Tuần Thiên Đấu Ngưu vùng vẫy kịch liệt nhưng không cách nào thoát khỏi vầng sáng trắng đó.