Linh Mục Địch, Bối Kinh Hoằng hét thất thanh:
- Ui! Hiểu Phong Tàn!
Hai người ngơ ngẩn, thẫn thờ.
Bối Kinh Hoằng nhảy xuống núi đá, mặt dán sát vào, tròn mắt sutý dán vào màn nước.
Bối Kinh Hoằng quan sát kỹ một lúc, trầm giọng nói:
- Đúng là Hiểu Phong Tàn rồi, tuyệt đối không giả được!
Linh Mục Địch hoảng hốt nhìn khuôn mặt quen thuộc sớm đã chết:
- Chuyện này rốt cuộc là sao?
Lý Vân Tiêu nói:
- Cảnh tượng này là dất truyền thừa trong Nam vực Thiên Châu môn, tại đây ta được truyền thừa quang minh lưu ly thân. Bối cảnh là hoàng tử Hỏa Ô quốc Tân Như Ngọc nhìn thấy. Lúc ở thành Viêm Vũ, ta thấy thực lực của Tân Như Ngọc hơi kỳ, về sau sưu hồn hắn, những cảnh này có trong ký ức của hắn.
Trong cảnh tượng màn nước, Hiểu Phong Tàn mở miệng nói:
- Ta là ai . . .
Thanh âm khàn khàn thì thào:
- Ta là ai . . .
- Đúng rồi, ngươi à ai? Tại sao ở chỗ này?
Tân Như Ngọc hơi căng thẳng sợ hãi, thực lực của đối phương sâu không lường được nhưng dường như là tên điên.
Lá gan Tân Như Ngọc dần to ra nói:
- Ngươi có biết chỗ này là trong Thiên Châu môn của Hỏa Ô đế quốc không? Ta chính là hoàng tử của Hỏa Ô đế quốc.
Hiểu Phong Tàn lẩm bẩm:
- Thiên Châu môn . . . Hỏa Ô đế quốc . . . Hoàng tử . . .
Hiểu Phong Tàn nghe không rõ ràng, cúi đầu lặng im.
Cảnh tượng trong màn nước là hai người đang đối thoại nhưng không có thanh âm truyền ra, về sau cảnh tượng dần mơ hồ.
Lúc trước khi Lý Vân Tiêu tìm kiếm ký ức của Tân Như Ngọc rất khó đọc được hoàn chỉnh, nhiều ký ức thành mảnh vụn. Nhưng cảnh hai người gặp nhau để lại ký ức khắc sâu cho Tân Như Ngọc nên mới giữ lại hoàn chỉnh.
Linh Mục Địch trầm ngâm nói:
- Chuyện gì thê này? Không có đạo lý!
Linh Mục Địch chống cằm suy tư: