Linh Mục Địch phớt lờ Bối Kinh Hoằng châm chọc, nghiêm túc nói:
- Ta không nghĩ vậy, ta rất lạc quan cho lần trải qua ma kiếp này. Hiện tại quy tắc thập phương trở về thiên địa sẽ có nhiều cường giả sinh ra, số lượng tạo hóa cảnh chắc chắn tăng lên trên năm người cộng thêm Lý Vân Tiêu nắm giữ Giới Thần Bi, ta cảm thấy hắn sẽ trùng kích được bách kiếp giới vương cảnh.
- Dù hắn có thể trùng kích đến giới vương thì có ích gì?
Bối Kinh Hoằng châm chọc:
- Ngày xưa có bốn vị đại nhân giới vương cảnh, cuối cùng nếu không phải ma chủ đột nhiên phân liệt thành hai người thì chưa biết kết quả cuộc chiến sẽ như thế nào!
Linh Mục Địch nói:
- Ngươi đừng quên ma chủ làm được ma chủ là do ma quân luyện hóa sáu ma bịnh thực lực đến giới vương cảnh mới làm ma chủ. Nhưng sáu ma binh bị trói buộc trong Thiên Vũ giới mười vạn năm. Tức là trong ma giới hiện tại dù xuất hiện ma quân giới vương cảnh cũng không thể trở thành ma chủ. Lý Vân Tiêu thì có thiên thánh khí Giới Thần Bi của bản giới, chỉ cần có thể trùng kích đến giới vương cảnh là sẽ áp chế được hết thảy ma đầu!
Bối Kinh Hoằng nghe vậy tuy rằng cảm thấy có một chút không đúng nhưng không tiện phản bác.
Bối Kinh Hoằng mỉa mai:
- Đó chỉ là suy nghĩ của riêng ngươi, đầu tiên tiểu tử này phải thật sự đến giới vương cảnh đã. Dù Giới Thần Bi chọn hắn thì khó khăn sẽ không thấp hơn ngươi và ta trùng kích cảnh này.
Linh Mục Địch nói:
- Con người làm được tất cả, việc đến hiện giờ suy nghĩ nhiều cũng chẳng được gì. Nếu không qua khỏi kiếp nạ này thì mọi người và Thiên Vũ giới tiêu đời.
Bối Kinh Hoằng lặng thinh:
- Không biết bây giờ Diệp Kình Vũ đang nghĩ gì. Trong tay hắn nắm giữ lực lượng có lẽ thuộc hàng đệ nhất đương thời, nếu hắn chịu giúp Lý Vân Tiêu sẽ có phần thắng. Nếu Diệp Kình Vũ cũng có suy tính riêng thì việc khó giải quyết.