Diệp Nam Thiên nói:
- Truyền thừa của Chân Long và Thiên Phượng không giống nhau. Chân long thật sự là sinh ra từ thiên địa dựng dục, mỗi đời chân long chết đi sẽ có chân long mới xuất hiện. Thiên phượng dựa vào lực lượng huyết mạch truyền thừa. Khi thiên đạo cần, người có huyết mạch Thiên Phượng sẽ xuất hiện, trưởng thành Thiên Phượng thế hệ mới.
Diệp Nam Thiên nhìn Phi Nghê, đôi mắt nóng cháy.
Gò má Phi Nghê đỏ ửng ngại ngùng hỏi:
- Vậy tại sao mười vạn năm trưcó không xuất hiện người có huyết mạch Thiên Phượng?
Diệp Nam Thiên trầm ngâm một lúc, nói:
- Có xuất hiện, dấu hiệu rất mạnh. Huyết mạch Thiên Phượng là loại ẩn hình, cực kỳ hiếm thấy trong truyền thừa, dù xuất hiện cũng khó thể kích phát ra lực lượng. Người thừa kế huyết mạch ngày xưa có thiên phú vô cùng cao minh, hơn xa Phi Nghê nhà ngươi. Nhưng mà . . . Khi nàng chưa bước vào giới vương cảnh, trưởng thành làm Thiên Phượng thật sự thì đã . . . Chết.
Phi Nghê kinh kêu:
- A!?
Tay phải Phi Nghê che ngực kinh sợ hỏi:
- Nàng ta chết như thế nào?
Diệp Nam Thiên mỉm cười nói:
- Ta làm gì biết cặn kẽ như vậy? Những điều này là đảo chủ đại nhân nói cho ta biết. Chính đảo chủ đại nhân cũng không rành hết chuyện ngày xưa, dù sao thời đại đó quá rối loạn.
Lý Vân Tiêu chợt hỏi:
- Đông vực chi vương Diệp Kình Vũ cũng họ Diệp có liên quan gì với ngươi?
- Ha ha ha!
Diệp Nam Thiên cười to bảo:
- Là tổ tiên.
Trừ Chu Quân, Mạnh Trác ra những người khác đều sửng sốt sau đó phục hồi lại như thường, không có nhiều biểu tình.
- Hừ!
Lý Vân Tiêu khẽ hừ:
- Xem ra đảo Huyền Ly cũng lấy Diệp gia làm chính.
Diệp Nam Thiên cười cười.
Lý Vân Tiêu hỏi:
- Tại sao Lam Nham Chủ muốn bắt Diệp Phàm? Là vì cản tay Diệp gia các ngươi sao?