Diệp Nam Thiên phất tay nói:
- Ngươi hãy đi đi, đừng mơ mộng về Giới Thần Bi nữa. Tuy ngươi có thiên phú đệ nhất trong mười vạn năm qua nhưng không có cơ duyên đệ nhất trong mười vạn năm, người Giới Thần Bi chọn không phải ngươi.
- Ha ha ha, buồn cười!
Lam Nham Chủ khinh miệt xem thường nói:
- Ngươi nói không phải liền không sao? Ngươi nghĩ mình là lão thần côn Bách Luân Kết Y sao? Bản vương cho ngươi một câu, con người làm nên tất cả!
Lam Nham Chủ nói xong xoay người, phất tay áo bỏ đi không ngừng một giây.
Nói đến là đến, nói đi là đi, đến đi tự nhiên, tiêu sái bất kỵ.
Rất nhanh, Lam Nham Chủ biến mất trong hư không.
Mọi người hơi khó tin, một lúc sau mới lấy lại tinh thần, không dám tin đã trốn thoát một kiếm.
Lý Vân Tiêu thở phào, vẻ mặt suy sụp.
Mọi người tràn đầy cảm giác thất bại, như gà trống đấu thua trận, chán nản buồn rầu.
Phi Nghê hít sâu, nói:
- Người này quá đáng sợ, Thiên Chi Vương đại nhân, hắn muốn bắt Diệp Phàm. Đảo Huyền Ly sẽ hết sức bao vây tiễu trừ hắn đúng không?
Phi Nghê nghe người đảo Huyền Ly thảo luận đã hiểu lúc này trong cơ thể Diệp Phàm là một trong tứ vương của đảo Huyền Ly, Diệp Nam Thiên được tiếng là Thiên Chi Vương, cũng là tổ tiên Diệp Phàm.
Danh tiếng Diệp Nam Thiên vang vọng đại lục, lưu truyền muôn đời, Phi Nghê cũng biết, vẻ mặt nàng tràn ngập sự tôn kính.
- Bao vây tiễu trừ? Ha ha.
"Diệp Nam Thiên" cười khổ một tiếng, lắc đầu nói:
- Lam Nham Chủ là cường giả thiên phú đệ nhất trong mười vạn năm nay, càn quét đại lục, thống ngự thiên hạ, khai sáng ra Lam vương triều. Ngày xưa tứ hải, yêu tộc cũng phải cúi đầu nghe lệnh của hắn. Hiện tại Lam Nham Chủ tu luyện đến pháp thân cảnh, lợi hại hơn cường giả tạo hóa cảnh bình thường gấp mấy lần, thực lực đứng đầu tứ vương của đảo Huyền Ly. Trong thiên hạ này ai có thể bao vây tiễu trừ hắn?