Lam Nham Chủ khịt mũi:
- Rất nhiều chủ nhân Giới Thần Bi chọn đã chết, dù là ‘đạo’ của giới này cũng không thể vi phạm thiên đạo vũ trụ quy tắc càng cao, đó là mạnh thắng yếu thua, kẻ thích ứng thì sống. Dù là bản thân Thiên Vũ giới cũng là cố gắng đào thải điểm yếu của bản thân, để cầu được sinh tồn.
Lý Vân Tiêu gật gù, nghiêm túc hỏi:
- Ta hiểu rồi. Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có tự tin thánh thể đó, thành tựu giới vương?
Lam Nham Chủ biến sắc mặt, không hiểu tại sao Lý Vân Tiêu hỏi vậy nhưng vẫn trả lời:
- Trong Vĩnh Sinh chi giới này là điều không thể nào. Mới rồi ta kêu các ngươi dốc hết sức ra vì muốn áp lực từ bên ngoài giúp đột phá cực hạn bản thân, tiếc rằng vẫn thất bại. Dù ta có được Thiên Vận Tạo Hóa đan và Giới Thần Bi cũng không thể được. Nhưng số trời hay thay đổi, chắc hẳn lực lượng quy tắc bên ngoài đã có biến đổi. Khi quy tắc thập phương lại dựng lên trong thiên địa là lúc ta tiến vào thánh thể, thành tựu giới vương!
Lý Vân Tiêu kinh ngạc hỏi:
- Chẳng phải ngươi nói thân thể con người là bảo tàng, bản thân không ngừng khai quật bên trong, không cần ngoại lực cũng có thể thành tựu thánh thể, bước vào giới vương cảnh sao?
Lam Nham Chủ trầm giọng nói:
- Đúng là vậy, nhưng ta ở pháp thân cảnh đã hàng vạn năm mà vẫn không thể đột phá tiến bộ. Mới rồi linh cơ chợt đến, ta kêu các ngươi hợp sức áp chế ta vậy mà vẫn không khá hơn gì. Có lẽ cơ duyên này liên quan đến quy tắc thập phương.
Lam Nham Chủ liếc Lý Vân Tiêu, ngộ ra điều càng sâu hơn:
- Ngày xưa Hiểu Phong Tàn luyện thể thuật đến cực hạn cuối cùng chỉ được pháp thân cảnh giống như ta. Nhưng thời đại hắn tồn tại là cường giả đầy rẫy, đỉnh cao nhất. Chỗ của ta thì thiên địa đã thay đổi từ lâu, dù vậy ta chỉ lấy được thành tựu giống như Hiểu Phong Tàn. Ta tin chỉ cần quy tắc thập phương mở chắc chắn ta sẽ ngộ ra pháp môn bước vào giới vương cảnh.