Hai người rùng mình, tưởng đâu nghe nhầm.
Chu Quân ngơ ngác hỏi:
- Cái . . . Cái gì? Ra lệnh chúng ta tấn công?
Hắc ám đang ở phía xa trị thương giật bắn người sau đó cười khẩy nói:
- Đã lâu Thạch Chi Vương đại nhân không gặp kẻ địch cường đại nên muốn thoải mái đánh nhau một trận.
Chu Quân, Mạnh Trác thế mới hiểu, vẻ mặt cay đắng. Hai người rốt cuộc vẫn bị cuốn vào cuộc phân tranh này, chỉ không ngờ sẽ trong tình hình thế này.
Hai người cúi đầu liếc nhau, đáy mắt lóe tia sát khí.
Nhiều cường giả vây công có lẽ có thể một kích giết Lam Nham Chủ, nếu thành công sẽ là kết quả lý tưởng nhất.
Mạnh Trác, Chu Quân quyết định xong biến thành hai luồng sáng bay lên cao, biểu tình trầm trọng đứng gần Mạch, Cố Thanh Thanh.
Tay trái Chu Quân bắt ấn, tay phải vẽ hình vòng tròn trước mặt ngưng tụ ra bóng rồng.
Mạnh Trác thì một tay bắt ấn, tay kia kết ấn trước mặt. Lòng bàn tay Mạnh Trác hiện ra một đoàn sáng, bên trong có trận pháp lơ lửng.
Trong phút chốc mọi người đẩy lực lượng lên đến cực độ.
Toàn thân Tuần Thiên Đấu Ngưu biến thành màu xanh, Cửu Thiên Đô Lục Đại La Hoàn trên cổ đỏ thẫm bay trên đỉnh đầu tụ năng.
Cá sấu cũng hóa thành cương phong gầm rống, há to mồm, bên trong ngậm bão tố và đang không ngừng tăng mạnh.
Hiếm khi Lam Nham Chủ nở nụ cười nói:
- Ha ha ha! Có vậy mới giống ác chiến!
Dường như hư quang làm cơ thể Lam Nham Chủ thay đổi, các kinh mạch nổi lên, trăm khiếu huyệt quanh thân gã hiện ra rõ ràng.
Lực lượng cường đại kia bộc lộ làm con quay trong trận bị trướng nứt ra. Lý Vân Tiêu khẽ hừ, ánh sáng trên người chập chờn.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu hét to một tiếng:
- Bà nội nó, liều!
Hai tay Lý Vân Tiêu lại đánh ra bắt ấn.
Còn lại năm cự linh cũng hành động, huơ binh khí ra tay chém hướng con quay.