Lam Nham Chủ hừ một tiếng, nâng tay lên, một mảnh hư quang hiện ra trong lòng bàn tay chiếu khuôn mặt gã hơi dữ tợn.
Lam Nham Chủ nói:
- Chính là hư quang mà các ngươi thấy. Sau khi phá tan thân thể dung thông là có thể cô đọng được thân thể hư quang, đại năng thời cổ trực tiếp xưng hô nó là hư quang.
- Hư quang . . .
Bắc Quyến Nam lộ vẻ mặt hướng về:
- Sau hư quang thì sao?
- Sau hư quang là cảnh giới hiện tại của ta, đại năng thời cổ gọi là pháp thân.
Mắt Lam Nham Chủ b*n r* tia sáng, kèm theo vô cùng lạnh lùng, ngạo nghễ:
- Dưới Thiên Vũ giới đương thời, thậm chí là trong Vĩnh Sinh chi giới, muốn trùng kích tạo hóa thần cảnh là chuyện không thể nào. Nhưng chỉ có thân thể, tức là khai phá ra tiềm năng cơ thể con người, không cần phối hợp thiên địa quy tắc! Nên biết mỗi người chúng ta là ảnh thu nhỏ của thiên địa vũ trụ này, nội hàm vô thượng đại đạo, chỉ cần không ngừng rèn luyện khai quật ra là có thể trực tiếp bước vào đỉnh!
Lam Nham Chủ kiêu ngạo nói:
- Khoảng một vạn năm trước rốt cuộc ta đột phá hư quang tu luyện thành pháp thân hiện tại, tương đương tạo hóa thần cảnh. Lên trên nữa là thánh thể thật sự, sánh vai giới vương thần cảnh!
- Thánh thể . . . Giới vương thần cảnh . . . "
Mọi người lặng im, như nhìn thấy một con đường tối cao mới tinh bày ra trước mắt.
Bắc Quyến Nam ngạc nhiên:
- Thân thể . . . Có thể so với giới vương cảnh . . .
Bắc Quyến Nam luôn tu luyện thể thuật và đã có điều thành công nhưng gã chưa bao giờ nghĩ thể thuật có thể tu luyện đến cực điểm mảnh thiên địa này, nhìn xuống chúng sinh.
Lý Vân Tiêu buồn bực nói:
- Nếu ngươi đã oai như vậy thì còn cướp Giới Thần Bi với ta làm gì? Ngươi cứ yên phận ở đảo Huyền Ly lo trùng kích thánh thể không phải càng tốt sao?