Một tầng hư quang mông lung gần như biến thành thực chất ngay mũi nắm đấm của Lam Nham Chủ đè xuống năm luồn quang nhận, bộc phát từng vòng sóng gợn dao động trong trận.
Lý Vân Tiêu bị chấn thụt lùi nửa bước, hoàn toàn kinh sợ.
Sáu cự linh gần như chứa một nửa lực lượng đại trận vậy mà Lam Nham Chủ cứng rắn đỡ được, xem ra còn dư sức nhiều.
Trên bầu trời, mặt Cố Thanh Thanh trắng bệch thì thào:
- Tại sao mạnh vậy được . . .
Cố Thanh Thanh kêu lên:
- Mọi người cùng nhau ra tay đi, trận này không áp chế hắn được!
Bản thân Cố Thanh Thanh vùng vẫy dữ dội, người dâng lên ánh sáng Thái Du Hồng Trần quyết chấn xích bạc kêu rào rào, tuy không thể lay động nhưng nàng bướng bỉnh không ngừng cố gắng.
Đám người Khúc Hồng Nhan biết hình thế nguy cấp, lần lượt lao vào trong trận.
Bắc Quyến Nam đột nhiên lắc người lao xuống xuất hiện ở phía trước ngăn bọn họ lại:
- Các người có đi vào cũng vô ích, chênh lệch quá lớn chỉ có thể kéo chân hắn.
Khúc Hồng Nhan căng thẳng, cực kỳ nôn nóng hỏi:
- Tại sao có chênh lệch lớn như vậy? Ngày xưa huynh đệ Chiến Du, Chiến Phách đều là cường giả hư cực cảnh, có được trọng khí tuyệt thế như Phiên Thiên Phúc Địa ấn nhưng vẫn chịu thiệt lớn trong trận này, hầu như chết ở bên trong, tại sao Lam Nham Chủ này có thể dùng thân thể đối kháng lại?
Phi Nghê góp lời:
- Hay Lam Nham Chủ đã đạp qua hư cực thần cảnh, đến cảnh giới ‘giới vương’ gì đó lúc trước hắn nói?
Phi Nghê thốt lời làm mọi người hoảng sợ, không ai biết cảnh giới ‘giới vương’ là thứ gì.
Biểu tình Bắc Quyến Nam trầm trọng lắc đầu nói:
- Không hề, dù là mười vạn năm trước, thần đạo xương thịnh phồn vinh thì chỉ có bốn vị đại nhân bước chân vào bách kiếp giới vương cảnh.
Mạnh Trác, Chu Quân hoảng hốt, hai người liếc nhau.