Lòng Khúc Hồng Nhan rung lên hỏi:
- Chẳng lẽ huynh định . . .
Lý Vân Tiêu cảm thán rằng:
- Ta chưa hoàn toàn nắm giữ Thập Nhị Đô Thiên Thần sát trận, không biết có thể đối kháng lại người này không.
Khúc Hồng Nhan vội la lên:
- Tuyệt đối không được! Lần trước đối phó hai huynh đệ Chiến Du, Chiến Phách suýt chết, thực lực của người này hiển nhiên trên hai huynh đệ đó. Hay là chúng ta cứ mở kiếm trận ra trước? Có nhiều người như vậy, ta không tin hắn có thể lật trời được.
Lý Vân Tiêu cắn răng nói:
- Tốt, thế thì thử xem.
Hai người tự bấm kiếm quyết diễn hóa ra hai kiếm trận, thiên tinh chiếu ứng, địa sát xung ngưng.
Thoáng chốc trong thiên địa chỉ còn một mảnh kiếm ảnh. Bầu trời rơi xuống, mặt đất chuyển dời gần như ghép một chỗ.
Trời và đất mỏng như trang giấy cuộn lại với nhau.
Lam Nham Chủ lộ vẻ mặt khác lạ:
- Thế giới kiếm!
Khóe môi Lam Nham Chủ cong lên cười khẽ nói:
- Vậy mới thú vị.
Lam Nham Chủ giơ tay lên, năm ngón siết lại đột nhiên đánh qua.
Người Lam Nham Chủ nổi lên trận quang, trong bách khiếu phát ra ánh sáng làm cả người gã sáng rực như ban ngày.
Lòng Lý Vân Tiêu rung lên, suýt hét chói tai:
- Đại thành thân thể!
Lam Nham Chủ cũng là bát môn đều mở, thần thể đại thành. Hơn nữa thần thể của Lam Nham Chủ vô cùng kỳ lạ, tất cả bách mạch khiếu huyệt toàn thân vận chuyển nguyên công đều có ánh sáng chuyển động như ngọc như chi.
Bắc Quyến Nam con ngươi co rút, biểu tình giật mình.
Đương thời chỉ có Bắc Quyến Nam, Lý Vân Tiêu, Ngạo Trường Không, Lam Nham Chủ là biết thân thể thành thánh, có được thân bất tử bất diệt.
Bắc Quyến Nam suy tư, trong mười vạn năm qua Thiên Vũ giới này có còn cường giả nào khác giống như Lam Nham Chủ tu luyện ra đại thành thân thể không? Có lẽ là có.