Hiện tại toàn thân Nguyên Cơ lông tơ, khuôn mặt quái dị, hai tay cầm gậy uy phong lẫm lẫm. Người Nguyên Cơ phát ra hơi thở là nguyên lực đơn thuần, dường như đã tẩy sạch yêu khí.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lực lượng kh*ng b* va chạm nhau, phòng ngự sóng âm biến ánh sáng vỡ ra trước. Máu và lửa tùn kích, trên bầu trời hiện ra Thái Cực ngư đơn giản đè lên người Nguyên Cơ.
Nguyên Cơ một lần nữa giơ lang nha bổng lên, trên bầu trời biến ra một ảo ảnh gậy to gấp chục lần đụng nóc đập mạnh xuống.
Ầm!
Máu và lửa ngưng tụ thành Thái Cực ngư đồ bị đánh nát, một độn quang từ bên trong b*n r* cách mấy chục trượng biến thành hình người.
Nguyên Cơ ngoái đầu nhìn dư âm lực lượng kh*ng b*, lòng thầm sợ hãi, mặt trắng bệch, lòng tràn đầy giận và hận.
Mạch thu chưởng về, lạnh lùng nói:
- Ta không cần biết ngươi chơi thế nào nhưng muốn nhúng chàm Thiên Vận Tạo Hóa đan thì đừng trách ta không khách sáo!
Trong lòng Mạch khao khát thần đan mãnh liệt hơn bất cứ ai.
Mặt Nguyên Cơ tái nhợt như tờ giây, mím môi không lên tiếng, đôi mắt tràn ngập độc ác.
Người Nguyên Cơ run rẩy, cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng như chết chóc buông xuống. Không biết đã bao nhiêu năm Nguyên Cơ không có cảm giác này, lão sợ hãi run rẩy, lỗ chân lông mở ra hết.
Dao động nguyên lực vốn có của Nguyên Cơ cũng thay đổi, không quay đầu lại huơ lang nha bỗng đánh ra sau. Hơi thở nguy hiểm chết chóc truyền đến từ phía sau.
Bùm!
Lang nha bổng đập vào chiến đao màu vàng, hai binh khí phát ra tiếng đối kháng mãnh liệt, từng đợt sóng vàng khuếch tán.
Người Nguyên Cơ không nhúc nhích cái nào, ngược lại kẻ cầm đao bị đánh bay ra ngoài trượt xa trăm trượng trên không trung, đập vào tường cung điện, rầm một tiếng dừng lại.