Anh Thiều cũng mở miệng nói:
- Đúng vậy! Ba vị đảo Huyền Ly đứng ở cửa, chúng ta rất không yên tâm. Mời ba vị đại nhân nhanh chóng rời đi.
Mạnh Trác lạnh lùng nói:
- Cấm chế đế đan cung là hai chúng ta tốn công sức mới mở ra, dựa vào cái gì kêu chúng ta đi? Bàn về thực lực, tư cách thì các ngươi là gì?
Mạnh Trác, Chu Quân cực kỳ bực bội, thầm tức giận. Đúng là bọn họ muốn rai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, nhưng không ngờ nhanh vậy đã thành đối tượng bị bài trừ.
Ngẫm lại cũng đúng, có mặt ở đây ai không phải cáo già, sao có thể cho bọn họ nhặt của rơi?
- Ha ha ha!
Nguyên Cơ cười to bảo:
- Chúng ta có thực lực, có tư cách hay không chẳng làm phiền ba vị đại nhân lo. Các người nhanh chóng cút đi là được!
Nguyên Cơ chuyển sang nhìn Lý Vân Tiêu, Cố Thanh Thanh, hỏi:
- Chắc lần này hai vị sẽ không khoanh tay bàng quan đi?
Lý Vân Tiêu híp mắt cười tươi như hoa:
- Ừm! Lần này ta đồngg ý, hết sức ủng hộ!
Nếu đuổi ba người đảo Huyền Ly đi thì còn lại ba người Anh Thiều, không đáng sợ. Lý Vân Tiêu có nắm chắc rất lớn sẽ lấy được đan dược.
Khi đó Cố Thanh Thanh, Mạch trở thành biến số.
Mạch tỏ rõ muốn cướp đan. Tuy lúc này Cố Thanh Thanh kết minh với Lý Vân Tiêu nhưng trong lòng nàng nghĩ gì, Thiên Vận Tạo Hóa đan hấp dẫn sẽ khiến nàng sinh ra ý tưởng gì thì thật khó đoán.
Mạnh Trác, Chu Quân biểu tình cực kỳ khó xem. Nếu sáu người trong điện đều nhằm vào họ thì không cách nào ở lại đây nữa. Cộng thêm Lý Vân Tiêu có Giới Thần Bi, thân phận trở nên cực kỳ đặc biệt, Mạnh Trác và Chu Quân không muốn đối địch với hắn.
Chu Quân trầm giọng nói:
- Dù đuổi ba người chúng ta đi thì các ngươi có bao nhiêu nắm chắc có thể cướp đan? Cuối cùng vẫn là đa số người chết. Theo ta thấy hãy dùng cách công bằng nhất, rút thăm vũ quyết, người thắng được đan. Làm vậy sẽ tránh cho mọi người chết, cũng khiến ai nấy tâmp hục khẩu phục.