Lý Vân Tiêu hóa thành lốc xoáy quét qua nhặt hết ‘rác’, cười nói:
- Nếu các vị không cần rác vậy cho ta hết đi.
Anh Thiều nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm:
- Muốn đồ bỏ cũng được nhưng vấn đề quan trọng bây giờ là lâu la dưới chưởng thiên cảnh đều cút xéo, dường như các hạ cũng nằm trong số lâu la?
Lý Vân Tiêu cười tủm tỉm nói:
- Có nhiều cường giả ở đây thì bản thiếu gia cũng không cướp đan dược được, hay cho ta ở một bên quan sát thần uy của các vị để mở mắt cũng tốt.
Anh Thiều lạnh lùng nói:
- Chỉ sợ không thấy được thần uy đã nhìn mù tròng mắt.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Cái này thì không phiền đại nhân quan tâm, đại nhân hãy lo nghĩ làm sao giành lấy Thiên Vận Tạo Hóa đan đi, đừng đặt chú ý vào tiểu lâu la như ta.
Mặt Anh Thiều lạnh băng:
- Cướp đan là chuyện của bản đại nhân, tự có quyết định, nhưng có một lâu la lởn vởn bên cạnh làm bản đại nhân khó chịu!
Anh Thiều đột nhiên tấn công chớp mắt xuất hiện trước mặt Lý Vân Tiêu, năm ngón tay như móng vuốt chụp lồng ngực hắn.
Bùm!
Lý Vân Tiêu sớm có phòng bị, giơ chưởng đánh ra. Song chưởng va chạm, đại điện chấn động.
Từng đợt ánh sáng vàng 88 trên thân thể hai người, linh áp kh*ng b* lắc lư không ổn định, lực lượng tương đương.
Ánh mắt mọi người đùe bị hấp dẫn.
Đặc biệt là Ba Cẩn, Nguyên Cơ. Mạnh Trác và Chu Quân đứng ngờoài cửa điện. Bốn người hơi biến sắc mặt.
Người Lý Vân Tiêu nổi lên từng luồng sáng vàng, tuy lực lượng ngang nhau nhưng hắn rất chói mắt.
Chu Quân lạc giọng thì thào:
- Mục Tinh đại nhân, đại nhân cùng người này vào Đế Đan Lâu, có biết lai lịch của người này không?
Mục Tinh gật đầu nói:
- Biết chút ít nhưng không kỹ càng, người này . . . có được Giới Thần Bi.
Mục Tinh vốn muốn tạm giấu diếm việc này, chờ quay về đảo Huyền Ly sẽ trực tiếp bẩm báo cho đảo chủ Diệp Kình Vũ, nhưng ngẫm nghĩ rồi cuối cùng cũng nói ra.