Thấy Chu Quân thừa nhận, Anh Thiều không làm khó dễ Mục Tinh:
- Nếu vậy thì tạm ở lại đi.
Anh Thiều quét mắt trong điện, rơi vào người Quách Dương, cười gằn.
Người Mạch khẽ run, biến sắc mặt nói:
- Anh Thiều, ngươi có ý gì?
- Ha ha ha, không có ý gì.
Anh Thiều cười khẽ nói:
- tuy Quách Dương đại nhân cũng có tu vi chưởng thiên cảnh nhưng 04 kbị thương nặng trong người, chưa chắc địch lại quy chân cảnh bình thường. Ta thấy vì an toàn của đại nhân thì mời đại nhân tạm rời đi đi.
Quách Dương tức giận quát:
- Lúc trước nếu ta không xông vào thì Thiên Vận Tạo Hóa đan sớm bị tiểu tử giới ngoài đó cướp đi, làm gì có phần của các ngươi? Bây giờ dám đối xử với ta như vậy?
- Xì.
Anh Thiều cười khẩy nói:
- Đại nhân đề cao mình hơi quá, đã xem thường chúng ta. Nói như thể không có đại nhân thì không có Thiên Vận Tạo Hóa đan vậy. Bây giờ thời gian gấp gáp, ta không nói nhiều với đại nhân, ở lại chết hay sống xéo đi, tự mình chọn!
Quách Dương tức điên, cảm giác lửa giận bừng lên đốt cháy nội tạng. Mới rồi người ra tay nặng nhất là Anh Thiều.
Quách Dương định chửi rùa nhưng thấy đáy mắt Anh Thiều lóe tia sát khí thì người run rẩy, mím môi.
Quách Dương gượng thân hình bị thương nặng oán hận nói:
- Được, lão phu đi đây.
Mặt Quách Dương xanh mét nhảy lên, hóa thành độn quang bay ra ngoài điện.
Đột nhiên một luồng đao quang xé gió bay lên chém hướng độn quang.
Rầm!
Hai luồng sáng va chạm, nổ tung. Quách Dương phun búng máu rớt xuống đất.
Quách Dương trượt ra xa mấy chục trượng đụng vào góc tường, vang tiếng nổ trầm đục. Lại ọc bãi máu.
Quách Dương vừa kinh vừa giận ngẩng đầu lên, căm hận trừng Anh Thiều, mắt rực cháy lửa giận:
- Anh Thiều, ngươi . . .!
Biến cố này làm mọi người giật mình nhưng không thấy lạ.