Lý Vân Tiêu bước vào đại điện trước, đi hướng kim lô.
Mỗi bước chân Lý Vân Tiêu đạp xuống là dưới chân sẽ nổi lên gợn sóng, thần dịch lực trải rộng toàn thân, sẵn sàng đề phòng nguy hiểm.
Mấy giây sau, Lý Vân Tiêu cách kim lô ngày càng gần. Nhiều cường giả ngoài điên không kkiềm chế được, tiếng hít thở nặng nề và dồn dập hơn.
Rốt cuộc một lão nhân quát to:
- Dừng lại!
Lão nhân hóa thành độn quang bay vào trong, giơ tay vỗ vào Lý Vân Tiêu.
Lão nhân hét to:
- Ngươi là người ngoài giới có tư cách gì lấy thần đan này!
Lý Vân Tiêu lắc người liên tục lùi xa mấy chục trượng, né tránh một kích đó.
Lý Vân Tiêu cười to bảo:
- Ha ha ha! Bản thiếu gia vốn chỉ đi đầu tàu, nếu các hạ có bản lĩnh thì cứ lấy đi.
Lý Vân Tiêu đã lùi lại một góc đại điện, cười tủm tỉm nhìn, hoàn toàn không để bụng.
Lão nhân hừ mạnh:
- Hừ!
Lão nhân quay người lại, mắt b*n r* tia tham lam nhìn kim lô chằm chằm, chợt lắc người như thuấn di lao lên, phất ống tay áo, kim lô biến mất.
Người lão nhân phát ra khí thế siêu mạnh, hét lớn một tiếng đất rung núi chuyển. Một luogòn sáng chói lòa bắn lên cao hướng nóc đại điện muốn phá nóc bay đi.
Ngoài điện vang mấy tiếng rống:
- Quách Dương lão quỷ, ở lại đây!
Mấy luồng sáng thuấn di đến, có vài người xuất hiện trên nóc kết ấn đánh vào ánh sáng chói lòa.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Không gian chấn động, cột sáng bị công kích xoay chuyển gấp khúc.
Mấy người hợp sức công kích làm Quách Dương từ hư vô hiện hình biến thành thực thể, hoảng sợ vội đỡ đòn đánh vào bóng người từ bốn phương tám hướng kéo đến.
Ầm!
Ầm!
Vang mấy tiếng nổ đinh tai. Quách Dương đánh năm lần ra năm linh áp kh*ng b* dao động trong điện, cái bàn đặt kim lô thoáng chốc nát vụn như chưa từng xuất hiện.
Quách Dương không kiềm được phun ra ngụm máu: