Bên trên cái hố có một người đứng, toàn thân toát ra khí lạnh đưa mắt nhìn sang.
Tuy Lý Vân Tiêu giật mình, thụt lùi nửa bước đề phòng nhưng lòng rất mừng rỡ. Tu vi thực lực của người trước mắt không dưới Kinh Bạch Mộc, chắc là người ra từ chín thần đan các, tất nhiên cũng mang theo thần đan.
Lão nhân liếc qua Lý Vân Tiêu, hơi nhíu mày, xoay người định đi.
Lý Vân Tiêu la lên:
- Khoan đã!
Lý Vân Tiêu thầm lấy làm lạ vì đối phương không cướp đan dược của hắn.
- Ngươi là ai?
Lão nhân hơi quay đầu nói:
- Ngươi cũng là người có được thần đan đúng không? Ha ha ha, khá lắm. Giờ lão phu có việc bận, ngươi hãy ở lại đsây đừng đi, chờ khi lão phu trở về lại tâm sự với ngươi.
Lão nhân nói xong bay vào trong hố sâu, phướt lờ Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu đứng như trời trồng. Lão nhân nói sẽ trở về tâm sự với hắn sau? Tâm sự cái khỉ gì? Muốn cướp đan của hắn thì đúng hơn. Nhưng tại sao lão không ra tay ngay bây giờ?
Lý Vân Tiêu suy tư:
- Lão nói có việc, trong Đế Đan Lâu này còn chuyện gì quan trọng hơn là cướp thần đan?
Lý Vân Tiêu sẽ không ngu ngốc đứng yên tại chỗ chờ, hắn cũng chui xuống hố.
Bên trong có một cung điện to lớn, chắc là một trong sáu các khác Lý Vân Tiêu chưa từng đi.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trong đại điện rung mạnh, mặt đất phía đối diện bị đánh mở một cái hố to. Lão nhân kia chỉ liếc mắt nhìn Lý Vân Tiêu rồi trực tiếp bay vào trong, có tiếng cười to truyền ra.
Lý Vân Tiêu vội đuổi theo, bay vào trong. Trước mắt là một phòng tối, không có một ai, khác hẳn đại điện chín thần đan.
Chính giữa phòng tối là một trận đồ, Lý Vân Tiêu nhìn kỹ lại, trận đồ khảm chín khối bảo ngọc màu sắc khác nhau nhưng đều tối tăm không ánh sáng.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên: