Tuy Lý Vân Tiêu hơi thích trêu đùa, nói nhảm với đối phương nhưng Kinh Bạch Mộc đã nổi lòng xấu xa với ba nữ nhân là đụng vào nghịch lân của hắn.
Lôi quang chợt lóe, Lý Vân Tiêu thuấn di đến trước mặt Kinh Bạch Mộc, hắn bỗng nhiên vung tay lên một bàn tay vỗ xuống.
Kinh Bạch Mộc giật mình kêu lên:
- Nhanh quá!
Lòng Kinh Bạch Mộc luôn trong tình trạng cảnh giác nhưng không ngờ đối phương đột nhiên làm khó dễ, làm lão không kịp trở tay.
Một chưởng giáng xuống phong vân ngưng tụ, mơ hồ có hổ gầm rồng ngâm, ánh sáng vàng chói mắt như núi đè xuống.
Kinh Bạch Mộc giật mình không kịp suy nghĩ, đã không tránh khỏi được chỉ đành giơ chưởng trước mặt vỗ ra.
Kinh Bạch Mộc tràn đầy tự tin đấu quyền chưởng thì tuyệt đối sẽ không chịu thiệt.
Bùm!
Song chưởng va chạm vào nhau, linh áp kinh khủng nổ tung chấn bốn phía.
Lý Vân Tiêu cảm thấy cánh tay tê dại, ánh sáng vàng nổ tung như có núi cao đè trên tay hắn, cơ bắp xương cốt trướng to lên.
Không chỉ thế, một kích hùng hồn của đối phương xuyên qua cánh tay chấn nội tạng trong người Lý Vân Tiêu đảo lộn, trên dưới chấn động, cực kỳ khó chịu.
Nhưng cơ thể Lý Vân Tiêu là thể đại thành, dù tu vi không đủ cũng có thể cứng rắn đỡ công kích từ chưởng thiên cảnh.
Kinh Bạch Mộc kinh kêu:
- Cái gì?!
Vẻ mặt Kinh Bạch Mộc tràn đầy khó tin.
Một chưởng này Kinh Bạch Mộc vận dụng lực lượng trên tám phần, cứ nghĩ sẽ dễ dàng phế một tay của đối phương nhưng không ngờ bị đỡ hoàn toàn. Bàn tay đối phương tựa như tường đồng vách sắt, tồi chi không phá.
- Không thể nào!!!
Kinh Bạch Mộc giật nảy mình, chợt phát hiện bàn tay bị đối phương chộp lấy.
Răng rắc!
- A!!!!
Xương ngoán tay trong ban tay bị Lý Vân Tiêu bóp nát, Kinh Bạch Mộc đau đớn đổ mồ hôi như tắm.
Lý Vân Tiêu cười khẩy nói: