Mắt Chu Quân lóe tia sáng gian xảo nói:
- Hay là ngươi và ta ăn thần đan kia đi, quay về cứ bảo là không thủ được, ai có thể nói hai ta không phải người hữu duyên đó?
Mạnh Trác giật mình:
- Cái này . . .!
Mạnh Trác đang định phản đối nhưng nghe Chu Quân nói câu sau thì sững người lại, trầm ngâm.
Chu Quân cười tủm tỉm xúi giục:
- Dựa vào cái gì chúng ta không thể có duyên? Nếu đan dược rơi vào tay ngươi và ta thì đó là có duyên, nếu không tại sao không phải người nào khác đến đây mà phái ngươi và ta?
Mạnh Trác ngẫm nghĩ, một con mắt sáng rực gật đầu nói:
- Ngươi nói cũng có lý.
- Ha ha ha, vốn là như vậy, dọc đường đến đây ta luôn suy nghĩ vấn đề này.
Chu Quân cười đắc ý:
- Chờ đan môn mở thì chúng ta hành động tùy theo hoàn cảnh. Những người này dù phá cửu cung đan đồ cũng không thể tìm đến đây được.
Mạnh Trác trầm tư một lúc, mắt lóe tia sáng nói:
- Không đúng, bắc quảng pháp thiên đan đã bị Kinh Bạch Mộc lấy, hắn nên bị truyền tống ra Đế Đan Lâu mới đúng nhưng vẫn chưa thấy mặt. Chẳng lẽ hắn còn ở lại trong đại điện?
Chu Quân biến sắc mặt kinh kêu:
- Ở lại đại điện làm cái gì? Chẳng lẽ . . .
Hai người nhìn nhau, nhìn thấu ý tưởng của nhau.
Chu Quân lạnh lùng cười:
- Hừ! Lão quái này thật là lòng tham không đáy! Thập giai thần đan không làm hắn no bụng, còn muốn cướp Thiên Vận Tạo Hóa đan sao?
Mắt Chu Quân b*n r* tia sáng lạnh.
Mạnh Trác nói:
- Cướp Thiên Vận Tạo Hóa đan thì chưa chắc, có lẽ hắn muốn thử vận máy phá mê đồ không gian trong Đế Đan Lâu vào thập giai thần đan điện khác.
Chu Quân nghe vậy giương mắt nhìn trận pháp phía trước:
- Có tổng cộng chín tòa thầ dan điện, toàn bộ đều trong trạng thái phong kín. Khi nào được đan dược, truyền tống trận mở thì không gian nơi đâym ới xem như mở ra. Bạch Mộc lão quái muốn xuyên qua mê đồ thì chỉ có đi tòa đại điện này.