Ánh mắt mọi người nhìn quét người bên cạnh Lý Vân Tiêu, tim đập nhanh. Đám người Trần Đoạn Thiên nhận biết Khúc Hồng Nhan, Phi Nghê, hiểu tu vi của họ. Cố Thanh Thanh, Mục Tinh, thậm chí Lạc Vân Thường càng khiến họ giật mình hơn.
Người hơi yếu hơn chút chỉ có ba người Bố Tử nhưng cũng là đỉnh cửu tinh, chẳng qua trong trường hợp này không bắt mắt chút nào.
Trần Đoạn Thiên nhìn Phi Nghê thật lâu, cảm thán rằng:
- Chú mừng Phi Nghê cũng bước vào siêu phàm nhập thánh, từ đấy Long gia sắp đến ngày vươn lên.
Phi Nghê cười khẽ, khom người nói:
- Đại nhân quá khen, ngày sau Long gia còn mong được đại nhân chăm sóc nhiều vào, giúp đỡ cho.
Vẻ mặt Khúc Hồng Nhan hơi khó chịu, lạnh lùng nói:
- Đoạn Thiên đại nhân, hôm trên Nhật Đao Lĩnh kiếm phong ta nhớ đại nhân từng nói muốn Thần Tiêu cung cho một lời giải thích, bây giờ có phải đã đến lúc đó rồi không?
Vẻ mặt Trần Đoạn Thiên hơi lúng túng cười gượng nói:
- Hôm đó giận quá nói vậy thôi, không ngờ Hồng Nhan cung chủ còn nhớ trong lòng, ha ha ha, lão hủ sai rồi.
Đừng nói thực lực một mình Khúc Hồng Nhan đã là Đao Kiếm tông bọn họ không chọc vào được, có thêm đám người Lý Vân Tiêu mạnh mẽ hỗ trợ, đòi giải thích gì đó thành chuyện cười.
Trần Đoạn Thiên là tông chủ một phái khôn lanh sẽ không hồ đồ loại chuyện lớn này, nhịn tức giận một lúc miễn cho trăm ngày ưu.
Khúc Hồng Nhan nheo mắt nhoẻn miệng cười tươi như hoa:
- Ha ha ha, ta cũng chỉ nói đùa, Đoạn Thiên đại nhân đừng xem là thật.
Trần Đoạn Thiên vuốt râu cười to, lòng thầm thở phào:
- Ha ha, hiểu lầm, hiểu lầm, hoàn toàn là hiểu lầm.
Tiền Sinh mắt lạnh bàng quan, tuy không biết có chuyện gì nhưng gã thông minh nhìn ra hai người có xích mích, giờ Trần Đoạn Thiên chịu thua.
Thần Tiêu cung là đệ nhất đại phái trong thiên hạ, Lý Vân Tiêu danh chấn thiên hạ, có nhiều tin đồn, cộng thêm thế lực Long gia ở Thiên Linh, tổ hợp như vậy không xuống giọng cũng không được.