La Thanh Vân nghiến răng nói:
- Người này chắc chắn là đẳng cấp chân linh, thứ hạng tốp đầu. Ta nghi ngờ hắn là Chân Long chi tử nào đó.
Mặt La Thanh Vân xanh xao không chút máu.
- Chân Long chi tử? Khoa trương vậy sao?
Vi Thanh kinh ngạc kêu lên:
- Lúc trước nghe hắn và Bách Luân Kết Y đối thoại dường như người này bị phong ấn trong Hám Long Chùy Đông hải, chỉ có một tàn hồn, về sau không biết làm sao đi ra. Có lẽ muốn tìm hiểu thân phận của người này hải đi hoàng cung Đông hải một chuyến. Khiến ta vô cùng tò mò là hắn muốn tìm chỗ kia là cái gì? Dường như liên quan mạng sống của hắn, nếu không tìm thấy thì thiên đạo sẽ khiến hắn chết.
Mọi người lặng im, cảm thấy rất bí ẩn, vượt qua hiểu biết.
Nam Phong Tuyền luôn im lặng lúc này đột nhiên mở miệng nói:
- Chắc các vị còn nhớ khi Dận Vũ nói chuyện với nam nhân tên Phong Yếu Ly thì Phong Yếu Ly từng nói một câu ‘ngươi vẫn còn xem mình là chân long thiên tử’, không biết mọi người còn nhớ không?
Vi Thanh biến sắc mặt, trầm giọng hỏi:
- Ta nhớ, nàng muốn nói cái gì?
Nam Phong Tuyền chậm rãi nói:
- Ta muốn nói gì thì Vi Thanh đại nhân nên đoán ra ngay khi ta đặt câu hỏi này, cần gì biết rõ còn cố hỏi?
Nam Phong Tuyền liếc Chu Quân, thản nhiên nói:
- Nhưng đại nhân không dám tin tưởng, vì vậy không dám nói ra khỏi miệng.
Vi Thanh khẽ rên, phất tay áo, nghiêm nghị nói:
- Có gì không dám? Chẳng qua không thể nào! Câu này có ý nghĩa khác, có thể hiểu là Dận Vũ ngông cuồng tự phụ, xem mình như Chân Long ở trên đời. Có thể hiểu rằng Dận Vũ từng là Chân Long, hiện tại đã không có tư cách đó. Hai ý nghĩa, các người nghĩ sẽ là loại thứ hai sao? Ha ha, nói hắn là thượng cổ Chân Long thì hơi vớ vẩn.
Vi Vô Nhai đồng ý: