Bách Luân Kết Y nhìn bộ dạng La Thanh Vân và thanh Hoang Thần Minh Nguyệt Thương, mắt lóe tia sáng kỳ lạ, hết sức khen ngợi.
Dận Vũ gầm rống mấy tiếng, sát khí hiện rõ.
Dận Vũ nghiến răng:
- Nếu ngươi không chịu nổi thì bổn tọa đành thử mạo hiểm một lần. Dù ngươi xóa bỏ ký ức thì ta cũng có thủ đoạn đọc ra được!
Dận Vũ tiến lên một bước, vươn tay chụp xuống đầu Bách Luân Kết Y.
Bách Luân Kết Y luôn cười tủm tỉm chẳng hề sợ hãi, chỉ ngước đầu lên, mắt lóe tia sáng vui mừng.
Bách Luân Kết Y bật cười nói:
- Ha ha ha! Thật là trời không phụ ta, vị bằng hữu cuối cùng cũng đến!
Tay Dận Vũ khựng giữa chừng không trung, thuận thế ngước đầu lên. Chỉ thấy bên trên mấy vạn trượng, một người cao to đứng đón gió, lạnh lùng nhìn xuống dưới.
Dận Vũ nhíu mày hỏi:
- Ngươi là . . .?
Xem bộ dạng người này hơi quen mắt, Dận Vũ chợt nhớ ra, xì cười.
Dận Vũ lạnh lùng nói:
- Ta tưởng đâu là ai, thì ra là vua mất nước cực bắc tiểu băng thiên ngày xưa, dùng mạng sống của thê tử mình luyện khí, Phong Yếu Ly! Như thế nào? Ngươi muốn cứu lão già này sao? Chậc chậc, ta đã quên ngươi cũng là truyền nhân mạch thái Sơ
Người đứng trên vạn trượng chính là Phong Yếu Ly.
Nghe Dận Vũ hỏi, Phong Yếu Ly biến sắc mặt tức giận quát:
- Đồ chết tiệt, dám nói bậy bạ. Ngươi còn xem mình là chân long thiên tử sao? Ở trong mắt ngô thì chỉ là một kẻ đáng thương!
Dận Vũ nổi sùng, mặt xanh mét, mắt hung trợn nhìn chằm chằm trên trời:
- Ngươi không hiểu đạo lý họa từ miệng mà ra? Hôm nay phải chém chết hết mạch Thái Sơ các ngươi!
- Ha ha ha! Thật là trò cười lớn!
Phong Yếu Ly cười khẩy châm chọc:
- Ai sống ai chết thì khó nói, kiếm bén của ngô hôm nay sẽ chém loài bò sát nhà ngươi!