- Truyền công nhập thể?
Tất cả mọi người giật mình, hiểu rõ áo nghĩa trong đó, lập tức không dám lộn xộn, đứng thẳng quan sát.
Ở trong mắt mọi người, có thể nhìn thấy trên thân hai người có một tầng kim quang, ngoài ra khó phát giác thêm cái gì khác.
Một lát sau, kim quang cũng tiêu tán đi.
Lý Vân Tiêu nhịn không được hai tay ôm đầu, không ngừng r*n r* và đổ mồ hôi lạnh.
Chúng nữ vội vàng bước lên phía trước, dùng khăn lau cho hắn.
Cố Thanh Thanh tiến lên đi tới gần Bách Luân Kết Y, kinh hãi nói:
- Đại nhân, ngươi...
Bộ dáng Bách Luân Kết Y vào lúc này vô cùng uể oải, giống như đã mất đi sinh cơ cuối cùng, mái tóc bạc mất đi hào quang, ánh mắt đục ngầu.
Bách Luân Kết Y cúi đầu xuống, phất phất tay, nói:
- Đi thôi, các ngươi đều đi thôi.
Trong nội tâm Cố Thanh Thanh bi phẫn, khó chịu nói:
- Đại nhân ngươi tội gì như thế.
Nhưng Bách Luân Kết Y cũng không trả lời, vẫn cúi đầu xuống, vẫn không nhúc nhích, trong mũi hô hấp rất nhỏ, thập phần lâu dài, giống như tiến vào điều tức.
Lý Vân Tiêu chịu đựng đau đớn, bái tạ Bách Luân Kết Y xong mới đi ra khỏi nhà đá.
Cố Thanh Thanh biết rõ Bách Luân Kết Y sẽ không lại trả lời nàng, nhịn không được rơi lệ, cũng bái tạ sau đó đi ra ngoài.
Thân thể Bách Luân Kết Y không động đậy, cho đến mấy ngày sau, ở ngoài nhà đá có người tới.
- Mau nhìn, là nhà đá!
Sau đó là một nữ hài tử, nói ra:
- Bộ dáng nhà đá giống hệt bức tranh tổ tiên lưu lại, không thể ngờ chúng ta thật tìm được.
- Cũng không biết vị đại nhân kia còn ở trong đó hay không?
Nam tử trầm giọng nói ra, trong giọng nói mang theo kích động.
Lập tức bọn họ cung kính nói:
- Trong phòng còn có người? Vãn bối Đoan Mộc Hữu Ngọc, xá muội Đoan Mộc Thương, đặc biệt bái kiến tiền bối.