Phi Nghê lúc này mới phát giác nguyên lực trong người dồi dào, trên đan điền có phượng ảnh đảo quanh, lực lượng vô cùng tinh thuần đang chạy khắp toàn thân.
- Cảnh giới này...
Nàng kinh hỉ vạn phần, kìm lòng không được kinh hô lên, nói:
- Thần Cảnh!
Bách Luân Kết Y gật đầu cười nói:
- Thật sự là Quy Chân Thần Cảnh, bản thân ngươi là phượng thể, thu nạp thiên phượng tàn thức, đã là Thần Cảnh chính thức, cũng giống như Lý Vân Tiêu.
Phi Nghê đại hỉ không thôi, nói:
- Đa tạ đại nhân đề điểm.
Người trước mắt thập phần lạ lẫm, cảm giác khó nhìn thấu, trong nội tâm nàng đã đoán được hơn phân nửa đây là người cần tìm.
Bách Luân Kết Y cười nói:
- Không cần cám ơn ta, chuyện này không quan hệ gì tới ta cả, ngươi nên cảm tạ phu quân và Hồng Nhan cung chủ đi, là bọn họ liều chết cứu ngươi ra khỏi tay huynh đệ Chiến Du đấy.
-Đa tạ phu quân, đa tạ Hồng Nhan tỷ tỷ.
Trong lòng Phi Nghê cảm xúc dạt dào, còn ấm áp hơn chân hỏa trong người, thâm tình nhìn qua hai người, ánh mắt nhìn qua Lý Vân Tiêu, đôi má ửng đỏ.
- Tất cả mọi người là tỷ muội, không cần khách khí như vậy.
Khúc Hồng Nhan cười nói:
- Ngược lại ngươi phải cảm tạ Phi Dương, hắn đã liều cả mạng đấy, không có Bách Luân Kết Y đại nhân xuất thủ cứu giúp, sợ rằng chúng ta không gặp được hắn nữa rồi.
Nói đến đây, Khúc Hồng Nhan còn chưa phát hiện khóe mắt đỏ rực và cái mũi cay cay.
Nội tâm Phi Nghê run lên, khẽ gọi một tiếng Lý Vân Tiêu, nắm tay hắn không buông.
Không khí kiều diễm như thế làm Lý Vân Tiêu mất tự nhiên, huống chi còn có rất nhiều người bên ngoài ở đây, lúc này thu tay lại, xấu hổ cười cười, nói:
- Làm gì nghiêm trọng như thế, không nên nghe bọn họ nói bậy, ngươi không có chuyện gì chứ?
- Ân.
Phi Nghê đáp một tiếng, thông minh như nàng tự nhiên biết rõ Khúc Hồng Nhan cùng Bách Luân Kết Y sẽ không nói lung tung, tình huống lúc đó bọn họ vô cùng nguy hiểm, trong nội tâm cảm động khó tả.