Thiên băng địa liệt, nhật nguyệt vô quang, không gian phạm vi mấy trăm dặm không gian bị một kích này cuốn vào.
Cảnh tượng giống như tận thế, tất cả mọi người dốc sức liều mạng vận chuyển nguyên công, chống cự dư âm kh*ng b* còn sót lại.
- Phi Dương!
Dưới tình thế cấp bách, Khúc Hồng Nhan thừa nhận một kích tuyệt cường, sử dụng kiếm mang bổ trạng thái chân không, muốn kéo lấy Lý Vân Tiêu.
Toàn thân Lý Vân Tiêu bị xé nứt, mất rất nhiều máu tươi, sắc mặt tái nhợt dọa người, nhưng trong mắt mang theo tàn khốc nhìn qua Khúc Hồng Nhan, nói:
- Mặc kệ ta, cứu Phi Nghê!
Khúc Hồng Nhan che miệng, khóc ròng, nàng biết rõ chính mình phải đi cứu Phi Nghê, nếu không trận chiến này sẽ uổng phí, Lý Vân Tiêu thà rằng bỏ mạng cũng phải cứu Phi Nghê.
Loong coong!
Nàng cầm Tử Tiêu kiếm chọc vào mặt đất, đánh ra mấy đạo bí quyết, lúc này kiếm giới sinh ra, nó ảo hộ Lý Vân Tiêu vào trong, lúc này mới quay người hóa thành độn quang nhảy vào vòng xoáy khôn cùng.
Huynh đệ Chiến gia cũng không dễ chịu trước một kích này, chiến y trên người vỡ vụn, lục phủ ngũ tạng hai người quay cuồng, không ngừng phun máu tươi.
- Đại ca, đi mau!
Chiến Phách bay tới bên cạnh Chiến Du, phát hiện Chiến Du sắc mặt cực kỳ tái nhợt, không thể định trụ thân thể, đang phất phơ theo gió mạnh.
Một kích vừa rồi Phiên Thiên Phúc Địa Ấn bị chiến kích đánh nát, Chiến Du dùng toàn lực bảo hộ trước người Chiến Phách, hơn nữa hắn còn lâm vào trọng thương, sau đó hai người bị cuốn vào trong vòng xoáy.
Chiến Phách bắt lấy Chiến Du, liền muốn hóa thành độn quang rời đi.
- Muốn đi, đều đi chết đi!
Khúc Hồng Nhan quát to lên, Chiến Phách giật mình phát hiện phía trước xuất hiện kiếm quang, có trên trăm đạo ánh sáng ngăn cản trước mặt.
- Vạn Kiếm Quyết!
Khúc Hồng Nhan hai tay hóa kiếm chỉ, vạn kiếm bay theo vòng xoáy truy kích kẻ địch.