Thân pháp của hắn thập phần xảo diệu, mỗi một bước đều rất huyền diệu, tuy bốn khôi lỗi vây công nhưng vẫn không làm gì được hắn.
Bốn khôi lỗi xuất mấy trăm chiêu, Chiến Du tổng cộng chỉ xuất hơn mười chiêu, hơn nữa chỉ một chút là dừng, hoàn toàn không muốn liều mạng, hắn vừa né tránh vừa quan sát nhược điểm trận pháp, nhưng mà ánh mắt càng ngày càng khó coi, hiển nhiên không nhìn ra cái gì.
- Không có khả năng! Phàm là trận pháp thì nhất định có nhược điểm, trừ phi là dùng thiên đạo quy tắc ngưng tụ thành đạo trận, bản thân là ‘ đạo ’ biến hóa mới không chê vào đâu được. Dưới đạo pháp quy tắc sẽ có nhược điểm.
Chiến Du mang theo Phi Nghê đảo quanh, không có tìm ra nhược điểm, như vậy chỉ có một khả năng, trận pháp này mặc dù có nhược điểm, nó đã vượt qua phạm trù hiểu biết của hắn, cho nên hắn không phá được.
Mục Tinh quan sát một hồi, nói:
- Thân pháp của Chiến Du chính là ‘ Đạo Bộ ’, là đại năng thượng cổ quan sát sao tròi vận chuyển, bắt chước quỹ tích thiên đạo sáng chế thân pháp, lúc thi triển có bóng dáng thiên đạo, cho nên cực kỳ huyền diệu.
Cố Thanh Thanh cả kinh tột đỉnh, cố ghi nhớ thân pháp này, hy vọng có thể học được một hai, nhưng lại hoảng sợ phát hiện, mỗi khi nhớ xong lại quên, hoàn toàn không nhớ được gì.
- Không cần uổng phí công sức, nếu là Đạo Bộ, há có thể dùng thức hải ghi nhớ.
Mục Tinh nhìn ra nàng bối rối, hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Tuy là Đạo Bộ, nhưng dưới Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Trận vẫn không thể chạy ra được đâu, nhưng mà Lý Vân Tiêu có băn khoăn, sợ làm tổn thương thiên phượng niết thể, cho nên không dám thi triển những chiêu thức bá đạo, bằng không trận chiến này không kéo dài như thế.
Hai người nói chuyện cũng không che lấp, Chiến Phách đang đại chiến với Mạch cũng nghe rõ ràng, toàn thân đại chấn, kinh hãi nói: