- Mẹ kiếp, vĩnh sinh chi giới thật sự là nơi khắc ta mà, sợ rằng trước khi rời khỏi đây, thương thế sẽ không tốt lên được.
Nội tâm Lý Vân Tiêu phàn nàn, thầm nghĩ:
- Bết bát nhất là, chỉ sợ không thể rời khỏi đây.
Chỉ thấy đâu suất thiên phong bị đánh vào mặt đất, sơn nửa sơn thể bị vùi dưới đất đá.
Cảnh tượng kinh khủng này, từ lúc đâu suất thiên phong ra đời tới bây giờ chưa từng xuất hiện qua.
Vào lúc này nam tử chiến y giơ tay cầm lấy Phúc Địa Ấn, vẫn không nhúc nhích, sắc mặt vô cùng tái nhợt.
Phốc!
Nam tử kia cũng bị phản chấn, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, đưa tay thu hồi Phúc Địa Ấn, bản thân vô cùng cẩn thận.
Mục Tinh còn chấn động trong uy lực cú va chạm vừa rồi, thật lâu mới phục hồi tinh thần lại, nói:
- Các hạ đã mang Phúc Địa Ấn, Phiên Thiên Ấn đâu?
Nam tử chiến y bình ổn chân nguyên, xương cốt kêu đùng đùng, lúc này làm tư thái phòng ngự, dường như cũng không có ý định nói chuyện, nhưng cũng không cho bọn họ vào cốc.
Mục Tinh thấy hắn không nói, cau mày nói:
- Xin hỏi danh hào các hạ?
Nam tử chiến y nói:
- Chiến Phách.
Cái tên thập phần lạ lẫm, dường như cũng không có người nghe qua, Mục Tinh cùng Cố Thanh Thanh nhìn nhau. hai người lắc đầu.
Cố Thanh Thanh nói:
- Chưa từng nghe qua, vậy cũng không cần khách khí. Lý Vân Tiêu, dùng đâu suất thiên phong của ngươi nện đi, bức người kia hiện thân.
- Tốt!
Lý Vân Tiêu cũng thở sâu, bình ổn thương thế bản thân, lại vận dụng đâu suất thiên phong nên thẳng tới, trên thân ngọn núi tỏa ra hào quang sáu màu.
Chiến Phách cả kinh, nhịn không được lui về phía sau một bước.
Đột nhiên bên cạnh hắn có kim quang lóe lên, trống rỗng xuất hiện một người tới, cũng cũng mặc chiến y, sắc mặt lạnh lùng nhìn qua mọi người
- Đại ca.
Chiến Phách cả kinh, mới kịp phản ứng, vui vẻ nhìn qua nam tử bên cạnh, nói: