- Các ngươi rốt cuộc là người phương nào, vì sao lại bức bách ta như thế?
Rốt cuộc nam tử cũng kinh hoảng, ánh mắt nhìn qua chung quanh, không biết ai là chủ sự, cuối cùng mới nhìn lên người Cố Thanh Thanh.
Cố Thanh Thanh tức giận cười nói:
- Thật sự là nhảm nhí, là ai bức bách trước!
Nam tử nói:
- Nếu trùng hợp thì không cần tiếp tục đánh nhau nữa, mấy vị nhanh chóng rời đi đi.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Hiện tại biết rõ không muốn đánh, không phải hơi trễ sao? Ta lại hỏi ngươi, vì sao tính toán chúng ta?
Sắc mặt nam tử biến hóa, phủ nhận nói:
- Ta làm gì tính toán các ngươi, là các ngươi trong lúc vô tình xâm nhập vào cấm địa của ta.
Lý Vân Tiêu phất tay quát:
- Tiếp tục đánh!
Lôi điện đầy trời nhanh chóng giáng thẳng vào nam tử này.
Mạch cũng ra tay lần nữa, huyết quang trùng thiên bao phủ không trung.
Con quỷ cuối cùng bị đám người Phi Nghê hợp lực đánh nát.
- Không nên đánh nữa.
Nam tử quá sợ hãi, lôi điện của Lý Vân Tiêu không sợ, nhưng mà huyết quang của Mạch làm hắn kinh hồn táng đảm, hơn nữa chung quanh có kiếm khí trùng thiên, bị nhốt bên trong hắn sẽ không có quả ngon để ăn.
Ầm ầm!
Mấy đạo công kích đánh lên người hắn, hắn bị đánh thổ huyết, rốt cuộc cũng không thể đứng lên, lập tức xin tha.
Lý Vân Tiêu bảo mọi người dừng lại, lúc này mới hỏi:
- Hiện tại đầu óc thanh tỉnh chưa?
- Thanh tỉnh, thanh tỉnh...
Nam tử đầy đắng chát, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, nhưng mà hắn cực kỳ không cam lòng, không thể ngờ có ngày mình trở thành thịt cá mặc người ta chém giết.
Lý Vân Tiêu cảnh tỉnh, nói:
- Đừng cho rằng mình rất trâu bò, thời đại đã thay đổi, Trường Giang sóng sau đè sóng trước, kẻ tự cho là đúng như ngươi, lão mục nát khoe khoang tư cách già đời, bổn thiếu gia thấy nhiều, gặp một đánh một, ai không phục đánh ai! Đã sống tới bây giờ rồi, như vậy phải tuân thủ quy tắc hiện tại, phải thành thành thật thật cúi đầu.